Bài viết

Tiếng Hát Giữa Trường Sơn – Khúc Ca Của Tuổi Trẻ Thời Hoa Lửa

An Giang05/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường đại học Kiên Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng Hát Giữa Trường Sơn – Khúc Ca Của Tuổi Trẻ Thời Hoa Lửa

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ những hồi ức và tư liệu lịch sử về lực lượng thanh niên xung phong, bộ đội và văn công trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn không chỉ có tiếng bom rơi, tiếng xe vận tải hay những bước chân hành quân giữa núi rừng. Nơi ấy còn vang lên những câu hát đầy lạc quan của tuổi trẻ Việt Nam. Giữa chiến tranh khốc liệt, tiếng hát đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn giúp những người lính, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến vượt qua gian khổ để tiếp tục chiến đấu và phục vụ Tổ quốc.

Những năm ấy, cuộc sống trên tuyến Trường Sơn vô cùng thiếu thốn. Bộ đội và thanh niên xung phong phải sống trong rừng sâu, đối mặt với bom đạn, bệnh sốt rét và những chuyến hành quân kéo dài. Thế nhưng, sau mỗi giờ làm nhiệm vụ căng thẳng, mọi người vẫn tìm cách cất lên tiếng hát để động viên nhau.

Có những đêm giữa rừng già, sau khi san lấp hố bom hoặc vận chuyển hàng hóa xong, mọi người quây quần bên bếp lửa nhỏ. Không có sân khấu, không có ánh đèn rực rỡ, chỉ có tiếng đàn ghi-ta cũ hoặc chiếc harmonica nhỏ vang lên giữa màn đêm yên tĩnh. Từ đó, những bài hát cách mạng được cất lên bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Nhiều ca khúc nổi tiếng thời chiến như “Cô gái mở đường”, “Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây”, “Năm anh em trên một chiếc xe tăng” hay “Tiến về Sài Gòn” đã trở thành nguồn động viên tinh thần mạnh mẽ đối với những người nơi tuyến lửa. Những bài hát ấy không chỉ nói về chiến tranh mà còn nói về niềm tin, tình đồng đội và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ.

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, có những buổi biểu diễn văn nghệ diễn ra ngay sau trận bom vừa kết thúc. Đất đá còn chưa kịp lắng xuống, nhưng các đội văn công vẫn xuất hiện để hát cho bộ đội nghe. Tiếng hát khi ấy khiến mọi người quên đi mệt mỏi và tiếp thêm tinh thần để tiếp tục nhiệm vụ.

Đặc biệt, lực lượng thanh niên xung phong thường được nhắc đến với hình ảnh những cô gái trẻ vừa cầm cuốc xẻng mở đường, vừa hát vang giữa núi rừng. Dù quần áo lấm bùn đất và đôi vai đầy vết hằn vì gùi hàng nặng, họ vẫn giữ nụ cười lạc quan. Nhiều người cho rằng chính tiếng hát đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi giữa bom đạn chiến tranh.

Không ít câu chuyện cảm động đã được kể lại về những bài hát cuối cùng trước giờ ra trận. Có những người lính trẻ cùng đồng đội hát vang bên nhau rồi sáng hôm sau lên đường chiến đấu. Nhiều người trong số họ đã không trở về, nhưng giai điệu năm xưa vẫn còn sống mãi trong ký ức đồng đội.

Tiếng hát thời chiến không chỉ xuất hiện nơi chiến trường mà còn vang lên ở hậu phương. Tại các nhà máy, trường học hay trên những cánh đồng miền Bắc, người dân vừa lao động vừa hát để cổ vũ tinh thần kháng chiến. Âm nhạc khi ấy trở thành sức mạnh tinh thần gắn kết cả dân tộc trong những năm tháng khó khăn nhất.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều bài hát thời chiến vẫn tiếp tục được cất lên trong các chương trình kỷ niệm, gặp mặt cựu chiến binh và hoạt động giáo dục truyền thống. Với thế hệ đi trước, đó không chỉ là những ca khúc quen thuộc mà còn là ký ức của một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng và hy sinh.

Ngày nay, khi nghe lại những giai điệu ấy, thế hệ trẻ có thể cảm nhận được phần nào tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường của cha anh năm xưa. Giữa bom đạn chiến tranh, họ vẫn hát, vẫn tin tưởng và vẫn hướng về ngày hòa bình của dân tộc.

Tiếng hát giữa Trường Sơn vì thế không chỉ là âm thanh của âm nhạc mà còn là biểu tượng cho lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và khát vọng độc lập của con người Việt Nam trong thời kỳ hoa lửa. Đó là khúc ca bất diệt của một thế hệ đã sống và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn