Bài viết

TIẾNG HÁT GIỮA TUYẾN LỬA

Qua lời kể của người ông, câu chuyện tái hiện ký ức hào hùng về nữ thanh niên xung phong Trần Thị Thành trên tuyến lửa 12A – nơi bom đạn ác liệt của chiến tranh Trường Sơn. Hình ảnh người nữ chiến sĩ đứng trên quả bom nổ chậm, cất tiếng hát động viên đồng đội đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và niềm tin sắt son vào con đường giải phóng dân tộc.

Lào Cai14/01/2026Lâm Mỹ Duyên (Chi đoàn 10A9, Đoàn Trường THPT Trần Nhật Duật, xã Yên Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều yên bình ngày 19/12/2025, khi ngồi bên hiên nhà nghe gió thổi qua vòm lá, tôi được ông kể cho nghe một câu chuyện mà mỗi lần nhắc lại, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm xúc động khó tả. Đó là câu chuyện về những năm tháng chiến tranh ác liệt, về tuyến lửa 12A và về một người phụ nữ đã đi qua bom đạn bằng tất cả lòng quả cảm của tuổi trẻ.

Trong ký ức của những người từng bám trụ trên tuyến lửa 12A, hình ảnh nữ thanh niên xung phong Trần Thị Thành đứng trên một quả bom nổ chậm và cất cao tiếng hát để động viên đồng đội đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tiếng hát ấy không chỉ xua tan nỗi sợ hãi, mà còn tiếp thêm sức mạnh để những con người nơi tuyến đầu vững vàng vượt qua hiểm nguy.

Nay đã ngoài tám mươi tuổi, sống bình dị tại phường Đồng Sơn, bà Thành vẫn nhớ như in từng khoảnh khắc sinh tử của những năm tháng hoa lửa. Con đường năm xưa – nơi tuổi trẻ của bà và hàng trăm đồng đội đã gửi lại không ít máu xương – vẫn hiện lên rõ ràng trong từng câu kể. Đó là những ngày bom đạn dội xuống không ngừng, đất đá rung chuyển, không gian đặc quánh mùi khói lửa và sự mất mát luôn rình rập.

Bà Thành từng công tác tại Đại đội C759, đơn vị được giao quản lý đoạn đường dài 10 km từ Khe Cấy đến Bãi Dinh – một trong những “tọa độ lửa” ác liệt nhất trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Là người con của mảnh đất Tuyên Hóa (Quảng Bình cũ), bà lần lượt đảm nhiệm cương vị Đại đội phó, rồi Chính trị viên đại đội. Trách nhiệm nặng nề ấy đòi hỏi không chỉ bản lĩnh, mà còn là một trái tim đủ kiên cường để dẫn dắt đồng đội đi qua những ngày khốc liệt nhất.

Trên con đường ấy, bom đạn trút xuống như mưa với mục đích cắt đứt mạch giao thông huyết mạch chi viện cho miền Nam. Đại đội C759 vừa lấp hố bom, vừa mở đường mới, bảo đảm từng đoàn xe chở gạo, súng đạn và bộ đội vượt qua an toàn. Trong gian khổ cùng cực, họ chỉ có một lời thề khắc sâu trong tim:

“Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc.”

Câu nói ấy không chỉ là khẩu hiệu, mà là ý chí, là niềm tin và là sự sẵn sàng hy sinh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam.

Nghe ông kể lại câu chuyện ấy, tôi lặng người. Giữa cuộc sống hòa bình hôm nay, thật khó để hình dung có một thời tuổi trẻ con người ta đã sống, đã yêu và đã sẵn sàng chết giữa bom đạn mà vẫn giữ trong tim niềm tin mãnh liệt vào ngày mai. Tiếng hát của bà Trần Thị Thành năm nào như vẫn vang vọng giữa núi rừng Trường Sơn, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi về giá trị của hòa bình và trách nhiệm phải sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn