Tiếng hát lạc quan át tiếng pháo nơi hậu phương mặt trận biên giới Lạng Sơn
Tiếng hát lạc quan át tiếng pháo nơi hậu phương mặt trận biên giới Lạng Sơn
Kỷ niệm đẹp đẽ và hào hùng nhất của cựu chiến binh Nguyễn Văn Đức tại mặt trận biên giới phía Bắc năm 1979 chính là những đêm văn nghệ ngẫu hứng giữa đại ngàn rừng sương muối Lạng Sơn. Là chiến sỹ hậu cần phụ trách vận tải và tiếp tế, bác không chỉ lo toan việc quân lương đầy đủ cho đơn vị mà còn là người "giữ lửa" tinh thần, mang niềm vui đến cho đồng đội sau những giờ chiến đấu căng thẳng dưới tầm pháo địch. Tiếng hát lạc quan, yêu đời của bác vang lên giữa làn pháo kích dồn dập đã giúp xua tan bao mệt mỏi, nỗi nhớ nhà da diết và xoa dịu những nỗi đau của thương binh nơi trạm dã chiến. Với bác, âm nhạc cũng là một "mặt trận hậu cần" quan trọng; một câu hò quê hương Ba Đồn hay một bài hát cách mạng hào hùng chính là liều thuốc quý giá tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội vững tay súng bám trụ biên thùy. Sự yêu đời và tâm hồn trong sáng của bác giữa muôn vàn gian khổ đã trở thành sợi dây thắt chặt tình đồng chí, khẳng định ý chí quật cường của quân đội ta trước mọi kẻ thù xâm lược.
Trở về đời thường tại phường Ba Đồn sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, bác vẫn giữ nguyên tâm hồn trẻ trung, tinh thần nhiệt huyết và lối sống chan hòa của người lính năm xưa. Bác là hạt nhân văn nghệ không thể thiếu trong các phong trào thi đua của địa phương, dùng tiếng hát để cổ vũ bà con trong lao động sản xuất và thắt chặt tình làng nghĩa xóm. Tại Hội Cựu chiến binh phường, bác luôn dành sự quan tâm đặc biệt, dìu dắt Đoàn thanh niên phường bồi đắp lòng yêu nước và sự tự hào thông qua lời ca tiếng hát truyền thống hào hùng. Bác sống mẫu mực, gương mẫu trong gia đình và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo về tinh thần lạc quan trước mọi khó khăn thử thách. Cuộc đời cựu chiến binh Nguyễn Văn Đức là minh chứng cho việc người lính dù rời quân ngũ vẫn luôn giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, dùng chính sự lạc quan và lòng yêu nước của mình để làm đẹp thêm cho quê hương Ba Đồn mỗi ngày.



