TIẾNG HÁT TRÊN CUNG ĐƯỜNG LỬA
Giữa cung đường vận tải đầy hố bom, mỗi khi đêm xuống, đội thanh niên xung phong lại nghe vang lên tiếng hát trong trẻo. Đó là giọng của Hồng – cô gái nhỏ người nhưng ý chí thì lớn hơn cả núi rừng. Hồng hát khi san đường, hát khi gùi đạn, hát cả lúc tiễn đồng đội đi mà không biết có ngày gặp lại. Tiếng hát giúp mọi người quên đi mệt mỏi, quên tiếng bom, và nhớ rằng họ đang sống vì một lý tưởng rất đẹp. Có lần, sau một trận bom dữ dội, mọi người tưởng Hồng không còn nữa. Nhưng giữa làn khói bụi,
Giữa cung đường vận tải đầy hố bom, mỗi khi đêm xuống, đội thanh niên xung phong lại nghe vang lên tiếng hát trong trẻo. Đó là giọng của Hồng – cô gái nhỏ người nhưng ý chí thì lớn hơn cả núi rừng.
Hồng hát khi san đường, hát khi gùi đạn, hát cả lúc tiễn đồng đội đi mà không biết có ngày gặp lại. Tiếng hát giúp mọi người quên đi mệt mỏi, quên tiếng bom, và nhớ rằng họ đang sống vì một lý tưởng rất đẹp.
Có lần, sau một trận bom dữ dội, mọi người tưởng Hồng không còn nữa. Nhưng giữa làn khói bụi, tiếng hát lại vang lên, khàn đi nhưng kiên cường. Tiếng hát ấy không chỉ giữ nhịp cho công việc, mà giữ nhịp cho niềm tin của cả cung đường.


