Tiếng hát trên đỉnh Hòn La
Cuộc chiến rà phá bom nổ chậm kiên cường của các cô gái Thanh niên xung phong tại ngã ba Đồng Lộc để giữ vững mạch máu giao thông cho các chuyến xe vào chiến trường.
Mặt đường ngã ba Đồng Lộc mùa hè năm 1968 không có một vạt cỏ xanh nào sống nổi. Đất đá bị xới tung, mù mạt bụi đỏ và nồng nặc mùi thuốc súng. Nguyễn Thị Loan, cô gái 19 tuổi quê ở Hưng Nguyên (Nghệ An), thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 TNXP, nằm trong số những người trực tiếp "san hố bom, lấp đường" cho xe vào miền Nam.
Trưa ngày 24 tháng 7, đợt bom thứ năm trong ngày trút xuống khu vực đồi Cọc Chai và ngã ba Hòn La. Một quả bom nổ chậm nằm sâu dưới lòng đường, chặn đứng đoàn xe vận tải quân sự chở đạn đống bạt đang nằm chờ trong rừng sóc.
Tiểu đội trưởng Đỗ Thị Cúc phất cờ hiệu lệnh: – Tiểu đội 4! Đội hình tiến vào vị trí, rà phá bom nổ chậm!
Loan cùng các đồng đội lao ra mặt đường nóng rực như ngọn lửa. Trong khi các chiến sĩ công binh dò tìm kíp nổ, Loan xung phong gác ở gờ đồi cao để quan sát máy bay địch. Giữa tiếng gầm rú chói óc của B-52 và F-4, giọng hát trong trẻo của Loan cất lên bài Chào em cô gái Lam Hồng. Giọng hát vang qua làn khói độc, truyền sức mạnh cho những đôi tay đang hối hả đào xới dưới lòng đất.
Khi quả bom nổ chậm được vô hiệu hóa an toàn, đoàn xe vọt ga vượt qua ngã ba. Một trận pháo tọa độ bất ngờ ập xuống. Loan bị đất đá vùi lấp tại gờ đồi, nhưng hành động dũng cảm và tiếng hát truyền lửa của cô đã trở thành biểu tượng sống động cho tinh thần "Trái tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy".


