Tiếng hát trên đường hành quân
Giữa những chặng hành quân dài và mệt mỏi, tiếng hát của một người lính trẻ đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị. Những câu hát về quê hương, người mẹ và đất nước giúp những bước chân nặng nề tiếp tục tiến lên, đồng thời lưu giữ một phần ký ức đẹp của tuổi trẻ thời chiến.
Ông Hoàng Văn Lâm vẫn nhớ trong đơn vị ngày ấy có một người lính hát rất hay. Mỗi khi đoàn quân phải đi xa, giữa lúc đôi chân bắt đầu mỏi và con đường phía trước còn dài, người bạn ấy thường cất tiếng hát để mọi người cùng nghe. Không có nhạc cụ, chỉ có giọng hát vang lên giữa rừng và nhanh chóng được những người khác hát theo. Có khi một câu hát về quê nhà khiến người này nhớ mẹ, người kia nhớ người yêu, còn người khác lại nhớ con đường làng nơi mình đã lớn lên.
Theo Ông Lâm, những tiếng hát ấy không thể làm chiến tranh biến mất, nhưng giúp con người quên đi sự mệt mỏi trong một khoảng thời gian. Đoàn quân vẫn phải bước tiếp, ba lô vẫn nặng và con đường vẫn đầy gian khó, nhưng không khí giữa những người lính trở nên nhẹ nhàng hơn. Có những đêm hành quân hàng giờ, tiếng hát lúc gần lúc xa nhưng luôn tạo cảm giác mọi người đang cùng chung một nhịp bước. Chính những khoảnh khắc tưởng như rất nhỏ ấy đã giúp tình đồng đội trở nên gần gũi hơn.
Sau ngày trở về Hải Phòng, Ông Lâm vẫn còn liên lạc với người bạn có giọng hát năm xưa. Mỗi lần gặp nhau, hai người đôi khi lại hát vài câu quen thuộc và cùng cười khi nhớ về những chặng đường đã qua. Ông nói tuổi trẻ thời chiến không chỉ có bom đạn mà còn có tiếng hát, tiếng cười và những phút giây con người động viên nhau bằng những điều giản dị. Với Ông, tiếng hát năm ấy chính là âm thanh của niềm tin giữa một thời gian khó.



