Tiếng hát trên đường ra pháp trường
Câu chuyện tái hiện những giờ phút cuối cùng của nữ anh hùng Võ Thị Sáu trước khi bị thực dân Pháp xử bắn tại Côn Đảo qua lời kể của nữ tù chính trị Nguyễn Thị Huệ. Dù đối mặt với cái chết, Võ Thị Sáu vẫn bình thản, cất cao tiếng hát cách mạng và hiên ngang bước ra pháp trường, để lại tấm gương bất khuất cho nhiều thế hệ người Việt Nam.
Đêm trước ngày ra pháp trường, trong buồng giam lạnh lẽo, Võ Thị Sáu vẫn mỉm cười động viên các chị em tù nhân. Chị cất tiếng hát những bài ca cách mạng quen thuộc. Giọng hát trong trẻo vang lên giữa nhà tù như tiếp thêm nghị lực cho mọi người đang chịu cảnh gông cùm.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, lính canh đến mở cửa buồng giam. Chúng định bịt mắt chị nhưng Võ Thị Sáu kiên quyết từ chối. Chị bình tĩnh chỉnh lại mái tóc, bước đi hiên ngang với dáng vẻ ung dung của một người chiến thắng chứ không phải một tử tù.
Trên đường ra pháp trường, chị vẫn cất cao tiếng hát. Khi đến nơi hành quyết, chị hô vang:
"Đả đảo thực dân Pháp!"
"Việt Nam độc lập muôn năm!"
"Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Tiếng hô của người con gái mới chưa đầy hai mươi tuổi vang vọng giữa Côn Đảo, khiến nhiều tên lính phải cúi đầu vì khâm phục. Phát súng của quân thù có thể cướp đi sinh mạng của chị, nhưng không bao giờ khuất phục được ý chí và lòng yêu nước của người nữ chiến sĩ cách mạng.


