TIẾNG HÁT TRÊN NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Vào những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) trở thành "tọa độ chết"—nơi hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn nhằm cắt đứt tuyến đường huyết mạch tiếp viện cho chiến trường miền Nam. Giữa thung lũng đồi trọc bị cày xới nát vụn ấy, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 (Đội 55 Thanh niên xung phong Hà Tĩnh) do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng đã kiên cường bám trụ suốt những mùa hè lửa đạn.
Tiểu đội gồm mười cô gái tuổi đời còn rất trẻ, chỉ từ mười bảy đến hai mươi bốn. Nhiệm vụ hàng ngày của họ là san lấp hố bom, rà phá bom chậm nổ và đứng làm "cọc tiêu sống" chỉ đường cho những đoàn xe vận tải vượt qua trọng điểm trong đêm tối. Giữa lằn ranh sinh tử mỏng mong, nơi mặt đất rung chuyển liên hồi bởi bom phát quang và bom từ trường, những người nữ thanh niên xung phong ấy vẫn giữ trọn tinh thần lạc quan phơi phới. Trong lá thư gửi về cho mẹ, chị Võ Thị Tần từng viết rằng bom đạn dội xuống dữ dội nhưng không sao dập tắt được tiếng hát và nụ cười yêu đời của các chị trên công trường mở đường.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, cuộc oanh tạc lên đến đỉnh điểm. Lúc 16 giờ 30 phút, sau nhiều đợt máy bay Mỹ trút bom mù mịt, một quả bom lớn đã rơi trúng ngay sát gian hầm trú ẩn của Tiểu đội 4. Đất đá đổ ập xuống, vùi lấp cả mười cô gái trẻ khi họ vừa hoàn thành nhiệm vụ san lấp mặt đường cho chuyến xe tối chuẩn bị qua đèo. Đồng đội cuống cuồng đào xới bằng tất cả hy vọng, nhưng cả mười người nữ thanh niên xung phong đã trút hơi thở cuối cùng, hy sinh ngay tại trận địa mà họ gắn bó.
Sự hy sinh oanh liệt của chị Võ Thị Tần cùng chín đồng đội ở Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành tượng đài bất tử cho tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" của lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam. Tên tuổi của các chị mãi mãi là ngọn lửa truyền niềm tin và khát vọng cống hiến cho các thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay.



