Tiếng hát trên quả bom nổ chậm
Bà Trần Thị Thành là cựu thanh niên xung phong tuyến lửa đường 12A. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, bà cùng đồng đội làm nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường và bảo đảm mạch giao thông chiến lược Trường Sơn luôn thông suốt. Hình ảnh bà bình tĩnh đứng trên một quả bom nổ chậm và cất tiếng hát để động viên đồng đội đã trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tuyến đường 12A là một trong những "tọa độ lửa" ác liệt nhất trên dãy Trường Sơn. Máy bay địch ngày đêm ném bom với mục đích cắt đứt con đường vận chuyển lương thực, vũ khí và bộ đội vào chiến trường miền Nam. Mỗi mét đường được thông là kết quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của lực lượng thanh niên xung phong.
Khi ấy, bà Trần Thị Thành còn rất trẻ. Là Đại đội phó rồi Chính trị viên Đại đội C759, bà cùng đồng đội được giao quản lý gần 10 km đường từ Khe Cấy đến Bãi Dinh. Công việc của họ là chạy ngay ra mặt đường sau mỗi trận bom để san lấp hố bom, phá đá, dọn cây đổ và mở đường cho các đoàn xe tiếp tục hành quân.
Một ngày, sau một đợt ném bom dữ dội, giữa con đường xuất hiện một quả bom nổ chậm. Ai cũng biết chỉ cần một sơ suất nhỏ, quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Không khí căng thẳng bao trùm cả đơn vị. Nếu mọi người dừng lại, tuyến đường sẽ bị chia cắt, hàng trăm chuyến xe chi viện cho chiến trường phía Nam sẽ phải chờ đợi.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bà Trần Thị Thành đã làm một việc mà đến hôm nay nhiều người vẫn không khỏi xúc động khi nhắc lại. Bà bước đến gần quả bom nổ chậm, đứng ngay trên đó và cất cao tiếng hát. Tiếng hát vang lên giữa khói bom và mùi thuốc súng như tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội. Thấy người chỉ huy vẫn bình tĩnh, mọi người lấy lại tinh thần, tiếp tục san lấp hố bom và khẩn trương thông đường.
Khi tuyến đường vừa được mở, đoàn xe vận tải nối đuôi nhau vượt qua an toàn. Chỉ ít phút sau, quả bom phát nổ dữ dội, đất đá tung lên mù mịt phía sau đoàn xe. Nếu mọi người chậm trễ thêm một chút, hậu quả sẽ vô cùng khó lường.
Nhắc lại ký ức ấy, bà Thành không nhận mình là người anh hùng. Bà chỉ nói rằng lúc đó không ai nghĩ đến bản thân, điều duy nhất họ mong muốn là con đường phải được thông để những chuyến xe tiếp tục vào Nam, để đồng đội nơi chiến trường có thêm lương thực, đạn dược và niềm tin chiến thắng.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày tháng trên tuyến lửa 12A vẫn còn nguyên trong trái tim người nữ thanh niên xung phong năm nào. Mỗi lần kể chuyện cho thế hệ trẻ, bà luôn nhắn nhủ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân và sự hy sinh của biết bao con người bình dị. Vì vậy, thế hệ hôm nay hãy biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm, học tập tốt và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.


