Bài viết

TIẾNG HÁT TRÊN VÁCH ĐÁ CHƯ PONG

Lào Cai09/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG HÁT TRÊN VÁCH ĐÁ CHƯ PONG

Nhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Minh Nguyệt (Cựu ca sĩ Đoàn văn công xung kích Tổng cục Chính trị)

"Những năm chiến tranh khốc liệt, đoàn văn công xung kích chúng tôi không có những ánh đèn sân khấu lung linh, không có micro hay loa phóng thanh hiện đại. Sân khấu của chúng tôi là bất cứ nơi đâu có bộ đội bám chốt: một khoảng rừng thưa, một góc hầm dã chiến, hay thậm chí là một vách đá cheo leo dưới chân núi Chư Pong rực lửa.

Đầu năm 1973, chúng tôi nhận lệnh vào biểu diễn phục vụ cho một tiểu đoàn bộ binh vừa rút ra khỏi trận đánh giữ chốt dài ngày, quân số hao hụt gần một nửa, ai ai cũng mệt mỏi, gương mặt hằn rõ sự khốc liệt của cuộc chiến. Tôi đứng trên một phiến đá tảng bên dòng suối cạn, khán giả là những người lính mặc áo bạt sờn rách, tay vẫn ôm chặt súng, ngồi bệt trên thảm lá khô.

Khi tôi vừa cất lời hát bài 'Bài ca hy vọng', tiếng gầm rú dữ dội của máy bay B-52 từ xa dội tới, mặt đất dưới chân rung chuyển bần bật do bom rải thảm ở cao điểm bên cạnh. Khói bom đen kịt bốc lên ngùn ngụt, gió rừng thổi bụi đất bay mù mịt cả khu vực biểu diễn. Một đồng chí chỉ huy chạy đến định kéo tôi xuống hầm ẩn nấp, nhưng nhìn ánh mắt chăm chú, khát khao của những người lính trẻ bên dưới, tôi đã từ chối.

Tôi đứng vững trên phiến đá, dồn hết sức lực từ lồng ngực để cất tiếng hát cao vút, trong trẻo át cả tiếng bom rền vang xa xăm. Anh em chiến sĩ ở dưới cũng hòa giọng cùng tôi, tiếng hát của hàng trăm con người vang vọng vào vách đá Chư Pong kiêu hùng. Tiếng hát thời hoa lửa đêm ấy không có nỗi sợ hãi, chỉ có niềm tin sắt đá và ý chí kiên cường của một thế hệ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn