Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiếng hát trong đêm hành quân

Vĩnh Long04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, trên những con đường hành quân xuyên qua núi rừng, có một người lính trẻ tên Phan Văn Sơn.

Sơn không phải là người nổi bật nhất trong đơn vị.

Anh không có sức khỏe đặc biệt.

Cũng không phải người có thành tích chiến đấu nhiều nhất.

Nhưng có một điều khiến tất cả đồng đội nhớ đến anh.

Đó là giọng hát.

Mỗi khi hành quân trong đêm, khi đôi chân đã mỏi và vai đã nặng vì ba lô, Sơn thường cất tiếng hát.

Ban đầu chỉ là vài câu nhỏ.

Sau đó cả đội cùng hát theo.

Những bài hát giữa rừng không có nhạc cụ.

Không có sân khấu.

Chỉ có ánh trăng, tiếng bước chân và những con người đang cùng nhau vượt qua khó khăn.

Sơn quê ở một làng quê nghèo.

Từ nhỏ anh đã thích hát.

Cha anh từng nói:

"Con có thể không trở thành ca sĩ, nhưng hãy luôn giữ tiếng hát trong lòng."

Khi vào chiến trường, Sơn mới hiểu câu nói ấy có ý nghĩa thế nào.

Bởi giữa những ngày bom đạn, tiếng hát không chỉ để giải trí.

Nó giúp con người nhớ rằng họ vẫn còn những điều đẹp đẽ để bảo vệ.

Một đêm hành quân dài, đơn vị phải vượt qua một đoạn đường rừng nguy hiểm.

Mưa lớn khiến con đường trở nên lầy lội.

Nhiều người bắt đầu mệt mỏi.

Một chiến sĩ trẻ nói:

"Không biết còn bao lâu nữa mới tới nơi..."

Sơn đi phía trước quay lại cười:

"Đi thêm chút nữa. Khi tới nơi tôi hát cho nghe."

Mọi người bật cười.

Không khí nặng nề bỗng nhẹ đi.

Không ai biết rằng đôi khi một câu nói vui cũng có thể trở thành sức mạnh.

Sau nhiều giờ, cả đơn vị đến được vị trí an toàn.

Đêm đó, dưới ánh lửa nhỏ, Sơn hát.

Giọng hát của anh vang lên giữa khu rừng.

Những người lính ngồi quanh, có người nhớ quê.

Có người nhớ cha mẹ.

Có người nhớ người thương.

Nhưng tất cả đều cảm thấy mình không còn cô đơn.

Một lần khác, trong một trận chiến ác liệt, Sơn bị thương.

Khi được đồng đội đưa về phía sau, anh vẫn cố nói:

"Đừng lo cho tôi. Còn nhiều người khác cần giúp hơn."

Người đồng đội nắm tay anh:

"Anh còn phải hát cho chúng tôi nghe nữa."

Sơn cười.

Đó là lần cuối cùng những người bạn nghe anh hát.

Sau khi chiến tranh kết thúc, những người đồng đội năm xưa nhiều lần gặp lại nhau.

Mỗi lần như vậy, họ đều nhắc đến Sơn.

Không ai nhắc nhiều về trận đánh.

Không ai kể về những khó khăn.

Họ chỉ nhớ một người lính trẻ với nụ cười hiền và tiếng hát vang giữa rừng.

Nhiều năm sau, tại nơi đơn vị từng đóng quân, những người lính cũ tổ chức một buổi gặp mặt.

Một người mang theo cây đàn.

Họ cùng hát lại bài hát năm xưa.

Giọng hát không còn khỏe như tuổi trẻ.

Những mái tóc đã bạc.

Những gương mặt đã nhiều nếp nhăn.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ lại thấy mình như những người lính trẻ năm nào.

Bởi có những âm thanh không bao giờ mất đi.

Một tiếng gọi.

Một lời hứa.

Một bài hát giữa chiến trường.

Chúng ở lại trong ký ức như minh chứng rằng ngay cả trong những năm tháng đau thương nhất, con người vẫn có thể giữ lại niềm tin và tình yêu cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng hát trong đêm hành quân | Câu chuyện thời hoa lửa