Tiếng hát trong hầm
Hầm trú nhỏ, tối và ẩm.
Mỗi khi bom ngớt, Mai lại khe khẽ hát. Giọng cô không lớn, nhưng ấm và trong.
“Để quên sợ,” cô nói.
Một lần, bom rơi gần hơn bao giờ hết. Đất đá rung chuyển, ánh đèn tắt phụt.
Trong bóng tối, ai đó run lên.
Mai vẫn hát.
Giọng hát nhỏ bé ấy như một sợi chỉ, nối mọi người lại với nhau giữa đêm dài.
Khi bước ra khỏi hầm, trời đã sáng.
Không ai nói gì, nhưng ai cũng nhớ rằng đêm qua, họ đã sống sót nhờ một tiếng hát.



