Bài viết

TIẾNG HÁT TRONG HẦM ĐẤT

Hầm trú ẩn chật hẹp, tối và ẩm. Bên ngoài, bom dội xuống liên hồi. Mỗi tiếng nổ làm đất trên trần hầm rơi lả tả. Trong bóng tối ấy, bỗng vang lên tiếng hát khe khẽ của Thủy – cô thanh niên xung phong nhỏ người nhất tổ. Giọng hát không to, nhưng ấm lạ thường. Cô hát về con sông quê, về cánh đồng lúa chín, về những buổi chiều yên bình chưa từng có bom rơi. Tiếng hát lan ra, làm dịu đi nỗi sợ. Mọi người nắm chặt tay nhau. Có người thì thầm: “Hết bom, mình còn sống, nghe Thủy hát tiếp nhé.” Nhưn

Quảng Trị14/01/2026Trần Thị Hồng Tuyên (Đoàn xã Trường Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hầm trú ẩn chật hẹp, tối và ẩm. Bên ngoài, bom dội xuống liên hồi. Mỗi tiếng nổ làm đất trên trần hầm rơi lả tả. Trong bóng tối ấy, bỗng vang lên tiếng hát khe khẽ của Thủy – cô thanh niên xung phong nhỏ người nhất tổ. Giọng hát không to, nhưng ấm lạ thường. Cô hát về con sông quê, về cánh đồng lúa chín, về những buổi chiều yên bình chưa từng có bom rơi. Tiếng hát lan ra, làm dịu đi nỗi sợ. Mọi người nắm chặt tay nhau. Có người thì thầm: “Hết bom, mình còn sống, nghe Thủy hát tiếp nhé.” Nhưn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn