Tiếng hát trong hầm trú ẩn
tóm tắt bài viết
Trong những ngày bom đạn, Nguyễn Thị Mai cùng gia đình sống trong hầm trú ẩn.
Mỗi khi còi báo động vang lên, mọi người lại vội vã chui xuống hầm. Không khí ngột ngạt, tối tăm khiến ai cũng sợ hãi. Nhưng bà — khi đó còn là một cô gái trẻ — lại cất tiếng hát.
Tiếng hát ấy không làm bom ngừng rơi, nhưng khiến mọi người bớt sợ. Trẻ con nín khóc, người lớn cũng bình tĩnh hơn.
Sau này, bà nói: “Hát không phải vì vui, mà để không ai thấy mình sợ.”



