Tiếng hát trong hầm trú ẩn
Bà Lê Thị Mai nhớ nhất là những đêm trú ẩn dưới hầm khi bom rơi. Khi ấy, bà mới mười tám tuổi, tham gia đội văn nghệ phục vụ bộ đội
Bà Lê Thị Mai nhớ nhất là những đêm trú ẩn dưới hầm khi bom rơi. Khi ấy, bà mới mười tám tuổi, tham gia đội văn nghệ phục vụ bộ đội. Bà kể, trong bóng tối chật hẹp của hầm trú ẩn, tiếng hát của bà và đồng đội đã giúp xua đi nỗi sợ hãi. Có lần, bom rơi gần đến mức đất trên trần hầm rơi xuống, nhưng bà vẫn cất tiếng hát, run rẩy mà kiên cường. “Nếu mình im lặng, nỗi sợ sẽ lớn hơn,” bà nói. Những bài hát về quê hương, về hòa bình đã tiếp thêm sức mạnh cho mọi người. Sau này, khi hòa bình lập lại, bà vẫn tiếp tục hát, nhưng không còn tiếng bom làm nền. “Ngày xưa hát để quên sợ hãi, bây giờ hát để nhớ những người đã không còn,” bà nói, giọng nghẹn lại.



