TIẾNG HÁT TRONG NHÀ GIAM
Năm ấy tôi bị giam chung khu với chị Võ Thị Sáu.
Nhà giam tối và ẩm thấp vô cùng.
Nhiều người sợ hãi vì những trận tra tấn liên tiếp.
Riêng chị Sáu vẫn giữ vẻ bình thản.
Buổi tối chị thường hát nhỏ bài ca cách mạng.
Giọng hát vang trong buồng giam làm chúng tôi quên đi đau đớn.
Có chị em bật khóc khi nghe tiếng hát ấy.
Chị luôn động viên mọi người phải sống có niềm tin.
Kẻ địch nhiều lần ép chị khai báo nhưng chị im lặng.
Mỗi lần bị đánh, chị chỉ cắn môi chịu đựng.
Tôi chưa từng thấy ai can đảm đến vậy.
Một hôm chị chia nửa phần cơm ít ỏi cho tôi.
Chị bảo người trẻ phải sống để tiếp tục đấu tranh.
Ngày chị bị đưa đi, cả buồng giam đứng dậy nhìn theo.
Tiếng hát năm xưa đến nay tôi vẫn còn nghe như ở bên tai.


