Tiếng hát trong xà lim
Chị Võ Thị Sáu bị giam ở Côn Đảo vẫn hát cho các chị em nghe. Giữa tra tấn và cái chết, tiếng hát vẫn vang lên tiếp thêm sức mạnh.
Năm 1950, khi mới 17 tuổi, chị Võ Thị Sáu quê Đất Đỏ, Bà Rịa bị địch bắt vì tội ném lựu đạn giết chết 1 tên quan 3 Pháp và làm bị thương nhiều tên khác. Sau 3 tháng tra tấn dã man ở khám Chí Hòa, chị bị đày ra nhà tù Côn Đảo.
Côn Đảo lúc đó được mệnh danh là "địa ngục trần gian". Xà lim chật hẹp, tối tăm, ẩm thấp. Mỗi ngày các chị em phải chịu roi vọt, bỏ đói, nhốt chuồng cọp.
Nhưng chị Sáu không hề sợ. Tối nào trong xà lim, chị cũng kéo các chị em lại gần rồi hát. Đầu tiên là "Lên đàng", rồi "Bạch Đằng giang", "Diệt phát xít". Giọng chị trong và cao, át cả tiếng gió biển đập vào vách đá.
Có lần cai ngục nghe thấy, xông vào đánh. Chúng dùng roi mây quật vào người chị đến bật máu. Nhưng hôm sau chị lại hát tiếp. Chị bảo: "Tụi nó muốn giết thân xác mình chứ không giết được tinh thần mình".
Tháng 1/1952, tòa án quân sự Pháp kết án tử hình chị. Trong những ngày cuối ở xà lim, chị vẫn thêu khăn, vẫn hát và viết thư động viên đồng đội. Trước lúc ra pháp trường, chị xin hát một bài và hô to: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm!".
Chị Võ Thị Sáu hy sinh khi 19 tuổi. Tấm gương của chị trở thành ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho bao tù nhân chính trị ở Côn Đảo. Đến nay mộ chị ở Nghĩa trang Hàng Dương vẫn luôn có người đến thắp hương.



