Cựu chiến binh

TIẾNG HÁT TỪ LÒNG ĐÁ

TIẾNG HÁT TỪ LÒNG ĐÁ

Ninh Bình21/04/2026Vũ Thị Thu (xã yên Từ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thưa các đồng chí và các bạn! Có một cung đường mà mỗi tảng đá, nhành cây đều thấm đẫm máu xương của tuổi đôi mươi. Đó là đường 20 Quyết Thắng. Và hôm nay, tôi muốn kể cho bạn nghe về một ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa từ trái tim 8 người thanh niên xung phong tại Hang Tám Cô.

Tháng 11 năm 1972, bom tọa độ dội xuống. Một tảng đá nặng hàng ngàn tấn sập xuống, bịt kín cửa hang. Bên trong là 8 người trẻ, quê ở Hoằng Hóa, Thanh Hóa. Đồng đội bên ngoài bất lực, chỉ biết nhìn cửa hang đá lạnh lẽo mà gào khóc. Họ chỉ có thể truyền cháo và sữa qua một chiếc ống tre nhỏ xíu luồn qua kẽ đá. Các bạn hãy hình dung, suốt 9 ngày đêm ấy, thứ truyền qua ống tre không chỉ là sự sống, mà là niềm hy vọng mong manh. Nhưng điều kỳ diệu nhất là gì? Trong bóng tối mịt mù, trong cái chết cận kề, người ta không nghe thấy tiếng khóc. Người ta nghe thấy tiếng hát. Họ đã hát để an ủi đồng đội bên ngoài, hát để khẳng định rằng: Dù thân xác có bị vùi lấp, nhưng lý tưởng của họ vẫn bay cao.

Tiếng hát ấy đã tắt lịm vào ngày thứ 9, nhưng ngọn lửa từ lòng đất ấy đã hóa thành bất tử. 8 anh chị nằm xuống khi chưa kịp yêu, chưa kịp lập gia đình, nhưng họ đã kịp để lại cho chúng ta một bài học: Tuổi trẻ không sợ chết, chỉ sợ sống không có lý tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn