Tiếng hát tử tù - Bài thơ từ ngục tử tù Chí Hòa
Ở tuổi 89, Lê Quang Vịnh vẫn còn giữ nguyên ký ức về những năm tháng bị giam cầm trong ngục tử tù. Đó là quãng đời mà ông – một thanh niên trí thức đầy nhiệt huyết – từng bị tuyên án tử hình, nhưng không hề khuất phục. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông cùng đồng đội đã chọn cất cao tiếng hát thay vì cúi đầu, biến nỗi sợ thành bản lĩnh và niềm tin thành sức mạnh.

Sinh năm 1936 tại Huế trong một gia đình trí thức yêu nước, tuổi thơ của ông sớm bị phủ bóng bởi mất mát khi chứng kiến cha mình bị lính Pháp bắn chết lúc mới 14 tuổi. Bi kịch ấy không khiến ông gục ngã mà trở thành động lực thôi thúc ông dấn thân vào con đường cách mạng. Từ những năm tháng học sinh, ông đã tham gia rải truyền đơn, viết khẩu hiệu, đấu tranh chống chế độ áp bức và nhiều lần bị bắt giam. Dù bị tù đày, ông vẫn kiên định với lý tưởng đã chọn.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông vào Sài Gòn tiếp tục học tập và hoạt động. Với trí tuệ xuất sắc, ông tốt nghiệp thủ khoa ngành Toán và trở thành giáo viên tại Trường Pétrus Ký – một trong những ngôi trường danh giá nhất miền Nam lúc bấy giờ. Nhưng với ông, dạy học không chỉ là nghề mà còn là một hình thức đấu tranh – “cách mạng trong tư tưởng”.
Năm 1962, ông bị bắt và đưa ra xét xử. Khi bản án tử hình được tuyên, ông và các đồng đội không hề sợ hãi mà đồng loạt đứng dậy hô vang khẩu hiệu phản đối, rồi cất cao tiếng hát giữa vòng vây của bạo lực. Hành động ấy không chỉ là sự phản kháng mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ về lòng tin và khí phách của một thế hệ thanh niên Việt Nam.
Bị giam trong ngục tử tù Chí Hòa, mỗi người bị biệt giam trong một phòng nhỏ, nhưng tinh thần của họ không hề bị cô lập. Khi được đề nghị viết đơn xin ân xá, ông đã thẳng thắn từ chối. Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, ông đã viết nên bài thơ “Tiếng hát tử tù” – một tác phẩm ra đời giữa đêm tối nhưng lại mang ánh sáng của niềm tin và lý tưởng. Bài thơ sau đó được bí mật đưa ra ngoài và lan truyền rộng rãi, trở thành biểu tượng tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho phong trào đấu tranh của tuổi trẻ.
Câu chuyện của ông Lê Quang Vịnh không chỉ là hồi ức của một người từng bị kết án tử hình. Đó là câu chuyện về niềm tin, khí phách và lòng trung thành với lý tưởng cách mạng. Giữa bóng tối ngục tù, ông có niềm tin vững chắc rằng ngày mai đất nước sẽ tự do. Giờ đây, khi ông đã gần 90 tuổi, Tiếng hát tử tù vẫn còn trong ký ức nhiều thế hệ - như ngọn lửa không tắt của một thời hoa lửa.
Một người có thể bị giam, bị đày, bị tuyên án tử hình nhưng lý tưởng thì không bao giờ bị chôn vùi. "Tôi sẵn sàng hiên ngang lên máy chém/Hai chữ vàng Cách Mạng chói trong tim…" (trích Tiếng hát tử tù).
“Tiếng hát tử tù” không chỉ là một bài thơ, mà là biểu tượng của một thời đại – thời đại mà con người dám sống, dám tin và dám hy sinh vì Tổ quốc. Câu chuyện của ông Lê Quang Vịnh vì thế không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là bản hùng ca của cả một thế hệ, nhắc nhở rằng: lý tưởng chân chính sẽ không bao giờ bị chôn vùi, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.



