Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiếng hát tử tù - Bài thơ từ ngục tử tù Chí Hòa

Ở tuổi 89, ông vẫn nhớ rõ từng giờ, từng ngày trong ngục tù. Người từng bị tuyên án chết giữa thời thanh xuân, nhưng không gục ngã, không cầu xin ân xá. Ông đã cùng đồng đội hát lên hành khúc giải phóng sau khi bị tòa án chính quyền Sài Gòn tuyên án tử hình.

29/01/2026Phóng viên2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu tử tù Lê Quang Vịnh là chứng nhân đặc biệt của một thời tuổi trẻ VN dám sống, dám tin và dám hiến cả đời mình cho lý tưởng.DẤU MỐC MỞ ĐẦU HÀNH TRÌNH CÁCH MẠNG

Sinh năm 1936 tại Huế, ông Lê Quang Vịnh lớn lên trong một gia đình trí thức yêu nước. Khi mới 14 tuổi, cậu thiếu niên gầy gò ấy chứng kiến cha mình bị lính Pháp bắn chết. Bi kịch ấy trở thành dấu mốc mở đầu cho hành trình cách mạng suốt đời.

Ngồi lặng nghe ông kể, nhìn ông - người đã đi qua gần một thế kỷ - kể về ngày thơ ấu mà giọng vẫn rắn rỏi: "Chính từ hôm đó (tức ngày chứng kiến cha bị lính Pháp bắn chết - NV), tôi biết mình sẽ đi con đường cách mạng, dù có phải đánh đổi cả đời".

Năm 1950, ông tham gia phong trào học sinh kháng chiến ở Huế, rải truyền đơn, viết khẩu hiệu phản đối chính quyền bảo hộ. "Hồi ấy chúng tôi chỉ có giấy, mực và cách in bột. Nhưng mỗi dòng chữ viết ra đều có thể đổi bằng mạng sống", ông nói, rồi kể tiếp: "Bị bắt, bị giam 7 tháng trong nhà lao Phủ Thừa, nhưng tôi vẫn không sợ. Ra tù, tôi lại tiếp tục".

Sau Hiệp định Genève năm 1954, theo sự giới thiệu của một người thầy, ông được kết nạp vào tổ chức thanh niên cách mạng bí mật bên bờ sông Hương. "Họp đêm, đốt đuốc, bàn chuyện nước nhà. Ai cũng trẻ, ai cũng tin rằng đất nước sẽ thống nhất", ông mỉm cười nhẹ, ánh mắt xa xăm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn