Mẹ Việt Nam Anh hùng

TIẾNG HÁT VƯỢT BOM ĐẠN BÊN BẾN PHÀ XUÂN SƠN

Đồng Nai13/08/2026Phường Tân Lập (tỉnh Đăk Lăk) (Phường Tân Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG HÁT VƯỢT BOM ĐẠN BÊN BẾN PHÀ XUÂN SƠN

Trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có những vũ khí không làm bằng thép đạn nhưng có sức công phá lòng người mãnh liệt: đó là tiếng hát. Giữa "tọa độ chết" Bến phà Xuân Sơn (Quảng Bình) – nơi mỗi mét đất gánh chịu hàng chục quả bom tọa độ mỗi ngày – giọng hát trong veo của người con gái giao liên Lê Thị Kính đã cất lên như ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn hàng vạn người lính trước giờ vào trận. Chị không mang súng ra chiến hào, nhưng tiếng hát của chị đã vượt qua tiếng bom gầm, trở thành biểu tượng cho tinh thần lạc quan yêu đời bất tử của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.

Lê Thị Kính sinh ra ở vùng quê ven biển Quảng Bình. Lên 18 tuổi, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chị tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, được phân công về Trạm giao liên bến phà Xuân Sơn thuộc Tuyến đường 20 Quyết Thắng. Xuân Sơn ngày ấy là ngã ba gian khổ nhất: một bên là vách đá vôi dựng đứng, một bên là dòng sông Son cuồn cuộn chảy. Không quân Mỹ ngày đêm trút xuống đây đủ loại bom phá, bom bi, bom nổ chậm hòng biến bến phà thành ngõ bế tắc.

Nhiệm vụ của chị Kính cùng đồng đội là chèo đò đưa bộ đội, thương binh qua sông và hướng dẫn các đoàn xe tải quân sự vượt phà trong đêm. Công việc diễn ra giữa lằn ranh sinh tử. Có những đêm, pháo sáng Mỹ treo lơ lửng trên đầu rọi rõ từng ngọn sóng, bom nổ dội sóng hất văng con đò mộc. Giữa không gian sặc mùi thuốc súng khét lẹt và sự căng thẳng tột độ của những người lính trẻ chuẩn bị vào chiến trường miền Nam, chị Kính đã cất tiếng hát.

Chị hát những bài ca quê hương, hát về dòng sông Mã, về mái trường Hà Nội, về niềm tin ngày đại thắng. Giọng hát nữ cao trong trẻo, mượt mà của người con gái Quảng Bình cất lên từ khoang đò, vút lên qua những khe đá vôi, lọt qua cả tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ. Có những lần, bom nổ sát mạn đò khiến nước bắn tung tóe đẫm áo, chị Kính chỉ gạt nước mắt, mỉm cười rồi lại tiếp tục hát.

Tiếng hát của chị có một sức mạnh kỳ diệu. Nhiều chiến sĩ trẻ băng qua bến phà, nghe chị hát đã nắm chặt tay chị rưng rưng: "Nghe em hát, tụi anh thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, không còn biết sợ chết là gì nữa!". Nhiều thương binh nặng nằm trên cáng chờ qua sông, nghe tiếng hát của chị đã quên đi nỗi đau xác thịt xé giằng. Chị Kính trở thành "bông hoa sơn nữ" của bến phà Xuân Sơn, là điểm tựa tinh thần cho hàng ngàn lượt lính Trường Sơn qua bến.

Không chỉ hát, chị Kính còn là một chiến sĩ giao liên dũng cảm. Nhiều lần chị ngâm mình dưới nước sông lạnh buốt ròng rã nhiều giờ để định vị cọc tiêu cho xe vượt phà; tự tay dìu hàng chục thương binh ra khỏi khu vực bom dội. Trong một trận oanh tạc dữ dội năm 1970, một mảnh bom nổ chậm đã cứa sâu vào vai chị, nhưng vừa được băng bó xong, chị lại gạt nước mắt bước ra mép nước, tiếp tục cất tiếng hát dẫn đường cho đoàn xe tiến vào Nam.

Hòa bình lặp lại, người nữ giao liên Xuân Sơn năm xưa trở về cuộc sống đời thường, giọng hát của chị có thể đã hằn vết thời gian nhưng ký ức về những đêm hát bên bến phà rực lửa vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Tiếng hát của Lê Thị Kính cùng hàng ngàn nữ TNXP trên đường Trường Sơn đã chứng minh một chân lý: Chiến tranh có thể tàn phá xóm làng, có thể cướp đi xương máu, nhưng không bao giờ dập tắt được tình yêu cuộc sống và niềm tin vào chính nghĩa của con người Việt Nam thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn