Tiếng hát vượt qua làn đạn (Đường Trường Sơn)
Bà Lê Thị Mai (cựu thanh niên xung phong tuyến lửa Trường Sơn) kể về những ngày tháng đoàn xe vận tải vượt dãy Trường Sơn huyền thoại:
Sứ mệnh: Đảm bảo huyết mạch giao thông cho xe tiến ra tiền tuyến.
Thử thách: Bom mìn, chất độc hóa học, thời tiết khắc nghiệt và những trận pháo kích không dứt của địch.
"Đêm nào cũng vậy, cứ tầm chập tối là máy bay địch quần thảo gầm rú trên đầu. Đường trơn trượt vì mưa bom bão đạn. Để động viên anh em lái xe và mở đường, đội thanh niên xung phong chúng tôi lập ra các 'đội văn nghệ xung kích'. Không có sân khấu, không có ánh đèn điện, chỉ có ánh trăng rừng và ánh chớp lòe của đạn pháo.
Chúng tôi đứng ngay bên mép hố bom vừa nổ, bắt nhịp bài hát 'Cô gái mở đường' hay 'Bài ca hân hoan'. Tiếng hát át tiếng bom. Có những chiếc xe tải vừa chạy qua, anh em lái xe thò đầu ra cửa kính vẫy tay chào, hô lớn: 'Cảm ơn các o, nghe tiếng hát là thấy vững tay lái rồi!' Chỉ cần thế thôi là anh em lại có thêm sức mạnh để vượt qua những đoạn đường tử thần."


