TIẾNG HÔ BẤT TỬ GiỮA TOẠ ĐỘ LỬA
rong bản trường ca giữ nước của dân tộc Việt Nam, "thời hoa lửa" chống Mỹ cứu nước là những chương hồi chói lọi và khốc liệt nhất. Đó là thời đại mà mỗi trận địa, mỗi đỉnh đèo đều có thể trở thành bục vinh quang của những anh hùng sẵn sàng lấy máu mình viết nên hai chữ "Tự do". Khi lật giở những trang sử oanh liệt về mạng lưới phòng không nhân dân miền Bắc chống chiến tranh phá hoại, chúng ta không thể không dừng lại trước cao nguyên Quảng Bình đầy nắng gió – nơi một người chiến sĩ chính trị viên trẻ tuổi đã để lại một câu nói bất tử, xé toạc bầu trời bom đạn. Người anh hùng ấy chính là Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân – Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Pháo cao xạ.
Nguyễn Viết Xuân sinh ra tại vùng quê nghèo Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Khác với những anh hùng ngã xuống khi tuổi đời còn là những thiếu niên, Nguyễn Viết Xuân bước vào cuộc chiến ở độ tuổi thanh xuân chín muồi, mang theo ngọn lửa sục sôi của một người cán bộ chính trị đồng hành cùng các chiến sĩ pháo thủ. Năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng mở chiến dịch sấm sét, dùng không quân đánh phá miền Bắc. Quảng Bình trở thành "tọa độ lửa" hướng chịu hàng ngàn tấn bom đạn cày xới mỗi ngày để cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Tại vùng đất gió lào cát trắng ấy, Đại đội 3 của Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ bảo vệ bầu trời, giữ vững sự thông suốt của con đường chiến lược.
Thời hoa lửa của Nguyễn Viết Xuân được cô đọng, dồn nén lại trong một trận chiến nghẹt thở vào ngày 18 tháng 11 năm 1964.
Hãy hình dung về bối cảnh khốc liệt của trận địa ngày hôm đó. Bầu trời Quảng Bình bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng gầm rú kinh hoàng của hàng chục chiếc máy bay phản lực Mỹ phản kích dữ dội. Bom đạn trút xuống xối xả, khói lửa mịt mù, đất đá văng tung tóe che khuất cả tầm nhìn của các pháo thủ. Trước làn sóng tấn công tàn khốc của kẻ thù, một khẩu đội pháo của ta bị trúng bom, các chiến sĩ bị thương vong nặng nề, khẩu pháo bị nghiêng lệch, nguy cơ trận địa bị bẻ gãy hoàn toàn.
Chính trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, Nguyễn Viết Xuân không đứng trong hầm chỉ huy an toàn. Với tư cách là một chính trị viên, anh lao thẳng ra giữa trận địa rực lửa. Một mảnh bom phạt ngang qua khiến anh bị thương nặng, nát một bên đùi phải. Cơn đau thấu xương thấu thịt ập đến khiến anh quỵ xuống, máu đỏ nhuộm đẫm dải đất cát Quảng Bình. Thế nhưng, bằng một ý chí sắt đá phi thường, anh từ chối vào hầm dã chiến cấp cứu. Anh yêu cầu đồng đội dùng dao cắt bỏ phần thịt nát, băng bó chặt vết thương để tiếp tục bám trụ.
Anh đứng thẳng người bên mâm pháo, một chân rướn lên vững chãi làm điểm tựa cho cơ thể, ánh mắt rực lửa căm thù nhìn thẳng vào những chiếc máy bay địch đang lao xuống nã đạn. Giữa tiếng bom nổ đạn xé chát chúa, Nguyễn Viết Xuân dồn hết tàn lực và khí phách của mình, cất tiếng hô vang động cả núi sông:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Câu khẩu lệnh ấy đanh thép, hào sảng, như một tiếng sấm rạch đôi bầu trời sương khói, truyền một luồng điện mãnh liệt vào tâm khảm của tất cả chiến sĩ trên trận địa. Như được tiếp thêm sức mạnh thần kỳ, các pháo thủ lau vội nước mắt và máu trên mặt, đồng loạt siết chặt cò pháo. Những làn chớp lửa từ họng súng cao xạ gầm vang, đan thành lưới lửa bủa vây bầy quái vật thép, bắn rơi ngay tại chỗ những chiếc máy bay phản lực Mỹ kiêu ngạo.
Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa nắng cháy ấy khi tuổi đời mới tròn 30. Anh ngã xuống bên cạnh mâm pháo, nhưng câu nói cuối cùng của anh thì không bao giờ tắt. Nó đã vượt ra khỏi phạm vi của một trận địa, trở thành khẩu hiệu hành động, thành lời thề son sắt của toàn bộ lực lượng Phòng không - Không quân Việt Nam suốt những năm tháng đánh Mỹ, góp phần làm nên một huyền thoại "Điện Biên Phủ trên không" vang dội non sông.
Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, thung lũng khói lửa Quảng Bình năm xưa nay đã ngập tràn màu xanh bình yên của những cánh đồng, những ngôi làng trù phú. Những khẩu pháo cao xạ thời hoa lửa nay đã yên vị trong các bảo tàng lịch sử như những chứng nhân của một thời đại oanh liệt. Thế nhưng, tiếng hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của anh hùng Nguyễn Viết Xuân thì vẫn vẹn nguyên giá trị trong dòng máu của thế hệ trẻ hôm nay.
Bài học từ sự hy sinh của anh nhắc nhở chúng em rằng: Đối mặt với khó khăn, thử thách, không được phép lùi bước, phải giữ vững tư thế hiên ngang và chủ động chiến đấu. Tiếp bước ngọn lửa thanh xuân của người chính trị viên quả cảm, thế hệ trẻ hôm nay nguyện mang tinh thần "nhằm thẳng quân thù" ấy vào thời bình – biến nó thành quyết tâm chiến thắng nghèo nàn, lạc hậu, đối mặt và vượt qua mọi bão giông của cuộc sống, nỗ lực học tập và sáng tạo để dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng phồn vinh, thịnh vượng, xứng đáng với máu xương mà cha anh đã ngã xuống.



