Tiếng hô bất tử và ngọn lửa lý tưởng của tuổi trẻ
“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”
Mở đầu bằng những tiếng hô đanh thép ấy, tôi muốn đưa tất cả chúng ta quay ngược thời gian về buổi sáng ngày 15/10/1964 tại vườn hoa khám Chí Hòa. Đó không chỉ là lời nói cuối cùng của người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, mà còn là một bản tuyên ngôn bằng máu của một thế hệ "thời hoa lửa" – một thế hệ mà cái chết cũng trở nên kiêu hãnh và bất tử.
Có lẽ, trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, không một ai có thể quên được hình ảnh người thanh niên thợ điện trẻ tuổi, hiên ngang vạch mặt kẻ thù ngay trên pháp trường. Điều khiến tôi cảm thấy căm giận nhất chính là sự hèn hạ của những họng súng đen ngòm hòng dập tắt đi nhựa sống của một con người đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất. Nhưng lịch sử đã chứng minh, bom đạn có thể hủy diệt thể xác, nhưng không bao giờ có thể khuất phục được ý chí của một dân tộc khát khao độc lập. Đến tận ngày hôm nay, mỗi khi đọc lại những trang sử ấy, cảm giác bàng hoàng và xúc động vẫn nguyên vẹn như thể tiếng hô của anh vẫn còn đang vang vọng đâu đây, thôi thúc và dục dã.Dưới góc nhìn của một sinh viên ngành Văn học và đang theo đuổi con đường Truyền thông, tôi nhìn thấy ở anh Trỗi một "thông điệp" vĩnh cửu về lý tưởng sống. Trong thời đại số hiện nay, khi chúng ta thường bị cuốn vào những giá trị ảo và những sở thích cá nhân nhất thời, thì câu nói của anh Trỗi như một cái tát vào sự thờ ơ, thức tỉnh chúng ta về giá trị của hai chữ "hòa bình". Anh hy sinh khi vừa mới lập gia đình, gác lại hạnh phúc riêng để đổi lấy sự bình yên cho hàng triệu mái nhà khác. Đó là sự lựa chọn đau đớn nhưng đầy cao thượng mà thế hệ trẻ hôm nay cần phải soi mình vào để học tập.
Sống trong một "thời hoa lửa" khác – thời đại của tri thức và hội nhập, tôi tự nhận thấy trách nhiệm của bản thân không chỉ là học tập thật tốt mà còn phải là người truyền tải những giá trị nhân văn đó thông qua ngòi bút của mình. Là một Đoàn viên lớp VHK46, tôi nguyện đem cái "tâm sáng" và sự nhiệt huyết của tuổi trẻ để đóng góp cho cộng đồng, để xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.Tiếng hô của anh Trỗi năm xưa sẽ mãi là ngọn lửa cháy trong huyết quản, là kim chỉ nam để mỗi sinh viên chúng ta không bao giờ quên đi nguồn cội và trách nhiệm với Tổ quốc thân yêu.



