Tiếng hô giữa đêm rừng Điện Biên
Bài viết tái hiện hành trình chiến đấu đầy gian khổ của Anh hùng Tô Vĩnh Diện, từ tuổi thơ nghèo khó đến những ngày cùng đồng đội kéo pháo vào Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong thời khắc hiểm nguy, ông đã không tiếc thân mình để bảo vệ khẩu pháo, thể hiện tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Có những con đường sau này trở thành địa danh lịch sử bởi dấu chân của biết bao người đã đi qua. Con đường kéo pháo vào Điện Biên Phủ là một hành trình như vậy. Trên những cung đường hiểm trở ấy, người lính phải vượt qua đói mệt, núi cao và cả hỏa lực của đối phương. Tô Vĩnh Diện đã để lại tuổi xuân của mình trên một chặng đường như thế.
Từ một gia đình nghèo, Tô Vĩnh Diện sớm phải tự lao động để kiếm sống. Anh từng đi ở cho địa chủ khi còn nhỏ. Cuộc sống cơ cực không làm người thanh niên mất đi ý chí mà ngược lại, giúp anh trở nên bền bỉ hơn.
Sau Cách mạng Tháng Tám, anh tham gia dân quân tại quê nhà. Đến năm 1949, Tô Vĩnh Diện tình nguyện vào bộ đội. Những năm tháng trong quân ngũ đã giúp anh trưởng thành về ý chí và nhận thức.
Năm 1953, anh được giao làm Tiểu đội trưởng trong đơn vị pháo cao xạ. Cùng với đồng đội, anh tham gia huấn luyện, học cách làm chủ vũ khí và chuẩn bị cho nhiệm vụ chiến đấu.
Khi đơn vị nhận lệnh tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, mọi người nhanh chóng bước vào hành trình mới. Tuy nhiên, trước khi chiến đấu, họ phải giải quyết bài toán khó nhất: làm sao đưa được những khẩu pháo nặng vượt qua núi rừng Tây Bắc.
Công việc đòi hỏi sự phối hợp của rất nhiều lực lượng. Công binh mở đường, bộ đội kéo pháo, các đơn vị khác bảo đảm hậu cần. Có những đoạn đường, bánh pháo chỉ nhích từng chút dưới sức kéo của hàng chục con người.
Dốc cao khiến việc di chuyển trở nên nguy hiểm. Khi xuống dốc, hệ thống dây và tời được sử dụng để ghìm pháo. Nhưng trong chiến tranh, không phải mọi việc đều diễn ra theo đúng dự tính.
Khi khẩu pháo của đơn vị Tô Vĩnh Diện đang được đưa qua một đoạn hiểm trở, hỏa lực địch bắn tới. Một sự cố khiến dây tời bị đứt.
Khẩu pháo lao xuống dốc.
Các chiến sĩ cố gắng cứu pháo. Tiếng hô gọi vang lên giữa tiếng đất đá. Người chạy theo, người chèn bánh, người giữ dây. Nhưng sức nặng quá lớn khiến khẩu pháo vẫn tiếp tục trượt.
Tô Vĩnh Diện lao tới. Anh cố giữ càng pháo, hướng nó vào phía vách núi. Khi những người xung quanh không còn khả năng kiểm soát, anh vẫn không buông tay.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, người Tiểu đội trưởng dùng thân mình để ghìm khẩu pháo. Anh đã hy sinh, nhưng khẩu pháo được giữ lại.
Con đường kéo pháo sau đó vẫn tiếp tục. Đồng đội mang theo khẩu pháo đi tiếp về phía chiến trường. Chiến dịch cũng tiếp tục, để rồi sau đó giành thắng lợi.
Tô Vĩnh Diện không thể đi hết chặng đường cùng mọi người. Anh đã ở lại trên con đường núi ấy. Nhưng chính sự hy sinh của anh đã trở thành một phần không thể tách rời trong câu chuyện về hành trình đến Điện Biên Phủ.
Thế hệ hôm nay sống trong hòa bình có thể khó hình dung hết những gian nan của những người lính năm xưa. Tuy nhiên, qua câu chuyện của Tô Vĩnh Diện, chúng ta hiểu thêm rằng độc lập không phải điều tự nhiên có được.
Nó được đánh đổi bằng sức lực, tuổi trẻ và sự hy sinh của biết bao con người. Và trên một con đường kéo pháo giữa núi rừng, Tô Vĩnh Diện đã trở thành một trong những cái tên được lịch sử mãi mãi ghi nhớ.



