TIẾNG HÔ GIỮA PHÁP TRƯỜNG
TIẾNG HÔ GIỮA PHÁP TRƯỜNG
TIẾNG HÔ GIỮA PHÁP TRƯỜNG
Tôi tên là Nguyễn Thị Xuân, nguyên là cơ sở cách mạng nội thành Sài Gòn. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng buổi sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, ngày Nguyễn Văn Trỗi bị xử bắn, vẫn hiện lên trong tôi rõ ràng như mới hôm qua.
Hôm đó, tôi đứng lẫn trong đám đông bị quân cảnh ép ra pháp trường. Trời Sài Gòn nắng gắt. Người thanh niên bị trói giữa sân trông gầy nhưng ánh mắt rất sáng. Anh không cúi đầu. Anh nhìn thẳng.
Trước đó, tôi đã nghe kể về anh - một công nhân điện tham gia biệt động Sài Gòn, bị bắt khi đặt mìn nhằm ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara. Trong những ngày bị giam, anh bị tra tấn dã man, nhưng không khai một lời.
Khi đội hành quyết chuẩn bị nổ súng, viên sĩ quan yêu cầu anh nói lời cuối. Tôi thấy rõ môi anh mấp máy, rồi giọng anh vang lên, dứt khoát, không run rẩy:
"Hồ Chí Minh muôn năm!
Việt Nam muôn năm!"
Tiếng hô chưa dứt thì loạt đạn vang lên.
Người thanh niên ngã xuống, nhưng tôi có cảm giác đất trời lúc ấy như đứng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng: có những con người chết đi nhưng không hề biến mất.
Những năm sau đó, giữa lúc chiến tranh ác liệt, tôi nghe tin về Võ Thị Sáu - cô gái mười bảy tuổi hiên ngang ra pháp trường
Côn Đảo, và về những nữ thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc ngã xuống khi đang làm đường. Tôi chợt nhận ra: họ và
Nguyễn Văn Trỗi giống nhau ở một điểm - đều là những con người rất bình thường, nhưng dám sống và chết cho Tổ Quốc
Giờ đây, khi đất nước đã hòa bình, mỗi lân nhắc đến cái tên Nguyễn Văn Trỗi, tôi không nhớ đến cái chết của anh, mà nhớ đến tiếng hô vang dội giữa họng súng.
Tiếng hô ấy đã đi qua năm tháng chiến tranh, đi qua cả thời hoa lửa, để nhắc những người được sống hôm nay rằng: hòa bình này không tự nhiên mà có.
Sưu tầm: BÙI THỊ MINH THÙY


