Tiếng Hò Kéo Pháo Đêm Sương
Tiếng Hò Kéo Pháo Đêm Sương
Nhân chứng kể: Nguyễn Văn Thắng (Cựu chiến binh Trung đoàn 174, Sư đoàn 316)
"Mùa đông năm 1971, đơn vị pháo binh của chúng tôi nhận lệnh bí mật kéo những khẩu pháo cao xạ 37 ly nặng hàng tấn lên đỉnh cao điểm 900 thuộc chiến trường Thượng Lào để chuẩn bị cho một chiến dịch hiệp đồng binh chủng quy mô lớn. Đường lên đỉnh núi là những con đường mòn mới mở, quanh co lượn lờ bên bờ vực thẳm, dốc dựng đứng, trơn trượt vì sương muối và những trận mưa rừng bất chợt đổ xuống. không có cơ giới hỗ trợ, toàn bộ sức kéo hoàn toàn đè nặng lên đôi vai của những người chiến sĩ bộ binh tụi tôi.
Đêm tối mịt mùng, kỷ luật chiến trường nghiêm ngặt không cho phép bất cứ một ánh đèn hay tiếng động lớn nào phát ra để tránh máy bay trinh sát địch phát hiện. Mỗi khẩu pháo có hơn sáu mươi con người bám chặt vào những sợi dây thừng to bản, chân dẫm sụt xuống bùn đất lầy lội, rướm máu vì đá nhọn. Để giữ nhịp bước và tiếp thêm sức mạnh cho đôi vai đang mỏi nhừ, người chính trị viên đại đội đã đứng bên mép vực, dùng chiếc mũ cối che miệng bắt nhịp cho anh em hò khe khẽ bài 'Hò kéo pháo'.
Tiếng hò 'Hò dô ta nào, kéo pháo ta vượt qua đèo...' vang lên trầm hùng, đứt quãng nhưng đầy sức mạnh nội lực giữa đêm sương lạnh buốt giá. Có những lúc, dây thừng bị đứt đột ngột, khẩu pháo chực chờ lao xuống vực sâu, cả xốc người lập tức lao mình nằm rạp xuống đất, lấy thân mình chèn bánh pháo giữ lại. Tiếng hò kéo pháo đêm sương năm ấy là một bản hành khúc bất hủ của lòng quả cảm, chứng minh rằng: ý chí sắt đá của con người Việt Nam có thể dời non lấp biển, đưa những khối thép nặng hàng tấn vượt qua mọi giới hạn tự nhiên để chiến thắng kẻ thù."


