Tiếng Hò Qua Sông
Bà Phạm Thị Lý từng tham gia chèo thuyền vận chuyển lương thực cho bộ đội ở vùng sông nước miền Trung. Những chuyến đi thường diễn ra lúc nửa đêm để tránh máy bay địch.
Con thuyền nhỏ chở đầy gạo, thuốc men và thư từ. Mỗi lần vượt sông, bà cùng đồng đội phải chèo thật nhẹ, không dám gây tiếng động lớn.
Có những đêm nước sông dâng cao, sóng đánh mạnh khiến thuyền chòng chành. Để động viên nhau, mọi người khe khẽ cất tiếng hò dân gian.
Bà kể: “Tiếng hò nhỏ thôi nhưng làm ai cũng thấy vững lòng hơn.”
Một lần, thuyền của bà bị địch phát hiện. Mọi người phải nhanh chóng đưa thuyền vào bãi lau sậy ven sông để ẩn nấp suốt nhiều giờ.
Sau hòa bình, mỗi khi nghe tiếng hò trên sông, bà lại nhớ về những chuyến thuyền lặng lẽ giữa bom đạn năm xưa.


