Bài viết

Tiếng hô trên đỉnh đồi Cha Lo và người chiến sĩ pháo thủ năm ấy

Câu chuyện được kể qua góc nhìn và ký ức xương máu của pháo thủ Lâm Kỳ Như — người đồng đội trực tiếp sát cánh bên Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân trên đỉnh đồi Cha Lo (Quảng Bình). Trận đánh ngày 18/11/1964 không chỉ ghi dấu sự hy sinh anh dũng của Nguyễn Viết Xuân mà còn khắc họa tình đồng chí thiêng liêng giữa làn mưa bom đạn Mỹ.

Phú Thọ13/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

áng ngày 18 tháng 11 năm 1964, đèo Cha Lo (Quảng Bình) mịt mờ trong sương núi bỗng rung chuyển bởi tiếng gầm rú của nhiều tốp máy bay phản lực Mỹ. Mục tiêu của chúng là hủy diệt trận địa pháo cao xạ của Đại đội 3, mở đường đánh phá tuyến đường tiếp tế cho miền Nam.

Trên mâm pháo số 1, pháo thủ trẻ Lâm Kỳ Như cùng đồng đội tập trung cao độ, mồ hôi quyện chặt với bụi đạn đen nhẻm. Giữa tiếng bom nổ chát chúa, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân không đứng trong hầm chỉ huy mà di chuyển liên tục qua từng khẩu đội, tiếng anh vang lên gãy gọn, truyền niềm tin cho từng chiến sĩ: "Bình tĩnh, nghênh đón chúng nó! Đánh cho xác đáng!".

Một quả rốckét nổ tung ngay sát mép hầm pháo. Mảnh văng găm thẳng vào đùi và thắt lưng Nguyễn Viết Xuân khiến anh ngã gục, máu tuôn đỏ cả khoảng đất đá. Ông Lâm Kỳ Như cùng y tá đại đội lao đến, định cõng anh về tuyến sau cấp cứu. Nhưng Nguyễn Viết Xuân xua tay, cắn răng chịu đau, kiên quyết dặn: "Tôi không sao! Tập trung tiêu diệt máy bay địch, không được rời mâm pháo!".

Anh yêu cầu đồng đội siết chặt băng gạc để cầm máu, rồi gậy dựa vào thành hầm, tiếp tục dùng ống nhòm theo dõi hướng tiến của máy bay Mỹ. Khi phát hiện một chiếc F-100 đang lao gầm xuống định cắt bom vào vị trí đại đội, Nguyễn Viết Xuân gạt phăng nỗi đau xé thịt, vươn người đứng thẳng trên thành đĩa pháo, tay chỉ thẳng về phía chiếc phi cơ đang lao tới và cất tiếng hô đanh thép:

"Nhằm thẳng quân thù, bắn!"

Tiếng hô vang dội ấy như một luồng điện xé tan bầu khí quyển khói đạn, truyền thẳng vào tay quay, ngón cò của pháo thủ Lâm Kỳ Như và toàn đại đội. Khẩu pháo cao xạ khạc lửa liên hồi, quật ngã chiếc máy bay Mỹ bốc cháy đùn đùn rơi xuống dãy đại ngàn.

Nút thắt trận đánh qua đi, nhưng Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh do vết thương quá nặng và mất máu nhiều. Ngay trên tay đồng đội Lâm Kỳ Như và các pháo thủ Đại đội 3, người chính trị viên 31 tuổi đã trút hơi thở cuối cùng. Lời hô bất tử của anh ngày hôm đó đã trở thành di sản tinh thần, theo chân ông Lâm Kỳ Như cùng hàng triệu người lính đi suốt cuộc chiến tranh gian khổ cho đến ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng hô trên đỉnh đồi Cha Lo và người chiến sĩ pháo thủ năm ấy | Câu chuyện thời hoa lửa