TIẾNG HÔ TRÊN PHÁP TRƯỜNG KHIM-CƠ NĂM ẤY
Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, sân bục khám Chí Hòa (Sài Gòn) bị bao phủ bởi một bầu không khí ngột ngạt. Kẻ thù áp giải một người thanh niên gầy gò, mặc bộ quần áo bà ba trắng bước ra pháp trường. Đó là anh thợ điện Nguyễn Văn Trỗi, người chiến sĩ biệt động bị bắt khi đang gài mìn tại cầu Công Lý nhằm ám sát phái đoàn quân sự cao cấp của Mỹ.
Đối mặt với những họng súng đen ngỏm của bầy đao phủ, Nguyễn Văn Trỗi không một chút run sợ. Khi tên lính tiến lại gần định dùng miếng băng đen để bịt mắt, anh liền giật phắt ra, dõng dạc nói lớn: "Không! Phải để tôi nhìn mảnh đất này, nhìn đồng bào tôi chứ!". Đôi mắt anh sáng quắc, hiên ngang nhìn thẳng vào kẻ thù.
Khi loạt đạn chuẩn bị phát ra, anh dồn hết chút sức bình sinh, đứng thẳng người và hô vang giữa không gian pháp trường:
— Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!
— Việt Nam muôn năm!
Tiếng hô đanh thép xé toạc màn sương sáng, át cả tiếng súng tàn bạo của kẻ thù. Anh ngã xuống khi mới 24 tuổi đầu, nhưng chí khí lẫm liệt của người anh hùng đã hóa thành một biểu tượng bất tử, châm ngòi cho hàng ngàn ngọn lửa đấu tranh sục sôi của thế hệ trẻ Việt Nam đứng lên quyết tâm giải phóng miền Nam.



