Khác

TIẾNG HÔ TRÊN QUẢNG TRƯỜNG

Sáng ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, bầu trời thu trong xanh như lắng lại trước một thời khắc thiêng liêng của dân tộc. Từ khắp các ngả đường, hàng vạn người dân Hà Nội và các vùng lân cận đã đổ về quảng trường. Họ mang theo cờ đỏ sao vàng, mang theo niềm hy vọng cháy bỏng sau bao năm sống trong cảnh nô lệ.

Hải Phòng31/03/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những cụ già tóc bạc, những người nông dân áo nâu, những công nhân, học sinh… tất cả đứng chen vai sát cánh. Không ai bảo ai, nhưng trong lòng mỗi người đều chung một cảm xúc: hồi hộp, xúc động và chờ đợi. Sau bao nhiêu năm bị thực dân đô hộ, rồi phát xít giày xéo, giờ đây họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới.

Đúng giờ lịch sử, Hồ Chí Minh bước lên lễ đài. Người mặc bộ quần áo kaki giản dị, dáng người thanh thoát nhưng ánh mắt vô cùng kiên định. Khi Người xuất hiện, cả quảng trường như lặng đi trong giây lát, rồi bùng lên những tràng vỗ tay vang dội.

Giọng nói của Người trầm ấm, rõ ràng, vang lên giữa không gian rộng lớn:

“Tôi nói đồng bào nghe rõ không?”

Một tiếng đáp như sấm dậy vang lên từ hàng vạn con người:

“Có!”

Đó không chỉ là câu trả lời, mà là sự đồng lòng của cả một dân tộc sau bao năm bị áp bức.

Rồi Người bắt đầu đọc bản Tuyên ngôn Độc lập – văn kiện lịch sử khai sinh ra nước Việt Nam mới. Từng lời, từng chữ vang lên đanh thép, khẳng định quyền tự do, bình đẳng của dân tộc Việt Nam trước thế giới:

“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập…”

Khi những lời ấy vang lên, nhiều người đã không kìm được nước mắt. Những giọt nước mắt của bao năm đau thương, mất mát, của những tháng ngày bị áp bức, bóc lột – giờ đây vỡ òa thành niềm hạnh phúc.

Rồi khoảnh khắc thiêng liêng nhất cũng đến. Người dõng dạc tuyên bố:

“Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy.”

Ngay sau đó, từ quảng trường Ba Đình, một tiếng hô vang lên, lan tỏa như sóng cuộn:

“Việt Nam độc lập muôn năm!”
“Hồ Chủ tịch muôn năm!”

Tiếng hô ấy không chỉ vang lên ở Hà Nội, mà như lan khắp núi rừng, đồng bằng, đến từng làng quê, từng mái nhà trên đất nước Việt Nam. Đó là tiếng nói của tự do, của niềm tin, của một dân tộc đã đứng lên làm chủ vận mệnh của mình.

Từ giây phút ấy, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chính thức ra đời – mở ra một kỷ nguyên mới: kỷ nguyên độc lập, tự do.

Nhưng phía sau niềm vui vỡ òa ấy là cả một chặng đường dài đầy hy sinh, mất mát. Để có được hai tiếng “Độc lập” thiêng liêng ấy, biết bao thế hệ đã ngã xuống, biết bao gia đình đã chia ly.

Ngày hôm nay, khi đứng giữa hòa bình, nhìn lại khoảnh khắc lịch sử ấy, chúng ta càng thấm thía giá trị của độc lập. Đó không chỉ là một lời tuyên bố, mà là kết tinh của máu, nước mắt và ý chí kiên cường của cả một dân tộc.

Tiếng hô trên Quảng trường Ba Đình năm ấy vẫn còn vang vọng – nhắc nhở mỗi người Việt Nam rằng: độc lập không phải điều tự nhiên có, mà là khát vọng thiêng liêng đã được đánh đổi bằng tất cả. Và trách nhiệm của chúng ta hôm nay là giữ gìn, phát huy giá trị thiêng liêng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn