Tiếng Hò Trên Sông Vắng
Đây là một câu chuyện ngắn về "trận chiến thông tin" đặc biệt của những người dân vùng giáp ranh xã Phú Phụng
Trong những năm tháng kháng chiến, dòng sông Cổ Chiên không chỉ là con đường giao thông mà còn là nơi diễn ra những cuộc đấu trí tâm lý nghẹt thở. Tại đoạn sông chảy qua xã Phú Phụng, địch bố trí tàu tuần tra gắt gao đêm ngày để ngăn chặn ta vượt sông.
Chuyện kể về cô Sáu, một nữ giao liên có giọng hò ngọt lịm nổi tiếng khắp vùng Chợ Lách. Đêm đêm, cô thường chèo xuồng đi giăng câu, nhưng thực chất là canh chừng con nước và bóng dáng tàu địch. Khi thấy tàu bo bo của địch từ xa, cô Sáu không chạy trốn mà cất giọng hò vút cao giữa không gian tĩnh mịch:
"Hò ơ... Cổ Chiên sóng gợn lăn tăn... Thương người chiến sĩ thức đêm ngăn thù... Dù cho bão táp mịt mù... Lòng dân Phú Phụng vẫn vẹn câu thề... ơ hò..."
Tiếng hò ấy nghe thì tưởng như một lời hát ru con hay nỗi lòng của người con gái quê, nhưng thực chất đó là một "mật mã" sống. Một điệu hò luyến láy cao là báo hiệu địch đông, điệu hò trầm buồn là đường thông thoáng. Các chiến sĩ du kích đang nấp dưới những lùm bần bên ấp Phụng Đức chỉ cần nghe tiếng hò của cô Sáu là biết lúc nào nên vượt rạch, lúc nào nên ẩn mình.
Có lần, bọn lính trên tàu chặn xuồng cô lại hỏi: "Mưa gió thế này hò cho ai nghe?". Cô Sáu cười duyên, đáp: "Tui hò cho cá nó nghe để nó vào lưới, mấy ông đi tuần cực khổ, có nghe thì nghe cho vui cái bụng". Bọn lính ngẩn ngơ trước giọng hát và sự bình thản của cô mà không hề biết rằng, ngay sau lưng chúng, một đoàn xuồng chở vũ khí đã bí mật sang bờ an toàn nhờ điệu hò ấy.
Điệu hò của cô Sáu đã trở thành vũ khí sắc bén, lấy sự dịu dàng của tâm hồn người miền Tây để che chở cho những bước chân anh dũng.


