Tiếng hô trước giờ phút cuối – Nguyễn Văn Trỗi
Tiếng hô trước giờ phút cuối – Nguyễn Văn Trỗi
Năm 1964, tại Sài Gòn, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra quyết liệt, một người thanh niên trẻ tuổi đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm – Nguyễn Văn Trỗi.
Anh xuất thân là một công nhân điện. Cuộc sống bình dị, nhưng khi đất nước bị chia cắt, khi chiến tranh lan rộng, anh đã lựa chọn con đường đấu tranh.
Nhiệm vụ của anh là đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi ông ta sang thăm Việt Nam. Kế hoạch chưa kịp thực hiện thì anh bị bắt.
Bị giam giữ, bị tra tấn, nhưng Nguyễn Văn Trỗi không khai báo. Điều đáng chú ý là ở anh không chỉ có sự kiên cường, mà còn có một sự bình tĩnh hiếm thấy.
Phiên tòa diễn ra nhanh chóng. Bản án tử hình được tuyên.
Những ngày cuối cùng, anh vẫn giữ tinh thần lạc quan. Người ta kể rằng anh còn động viên lại những người xung quanh, như thể chính anh không phải là người sắp đối diện với cái chết.
Khi bị đưa ra pháp trường, anh yêu cầu không bị bịt mắt.
Anh muốn nhìn rõ.
Muốn đối diện.
Và trước khi loạt đạn vang lên, anh đã hô lớn:
“Đả đảo đế quốc Mỹ!”
“Việt Nam muôn năm!”
Tiếng hô ấy vang lên, không chỉ trong không gian nhỏ hẹp của pháp trường, mà còn lan xa hơn – đi vào lòng người, trở thành biểu tượng của tinh thần bất khuất.
Có những câu nói chỉ tồn tại trong khoảnh khắc. Nhưng cũng có những câu nói vượt qua thời gian.
Nguyễn Văn Trỗi đã không còn, nhưng tiếng hô của anh vẫn còn vang vọng, như một lời nhắc nhở về lòng yêu nước và ý chí kiên cường.
Và khi đặt mình vào hoàn cảnh ấy, có lẽ bất cứ ai cũng phải tự hỏi: liệu mình có đủ can đảm để giữ vững niềm tin như vậy khi đối diện với cái chết?


