Bài viết

Tiếng hô vang giữa lửa đạn

Vĩnh Long14/05/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy ác liệt, có một câu nói đã trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu kiên cường và lòng quả cảm của người lính Việt Nam: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”. Câu nói ấy gắn liền với tên tuổi Nguyễn Viết Xuân – người anh hùng đã lấy chính tinh thần bất khuất của mình để tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội giữa mưa bom bão đạn.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại vùng quê nghèo Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của anh gắn liền với những tháng ngày cơ cực khi mới lên bảy tuổi đã phải đi ở đợ, làm thuê suốt nhiều năm để mưu sinh. Chính cuộc sống gian khó ấy đã hun đúc trong anh ý chí mạnh mẽ và lòng yêu nước sâu sắc.

Năm 18 tuổi, Nguyễn Viết Xuân rời vùng tạm chiếm để vào vùng tự do, tình nguyện nhập ngũ. Từ một chiến sĩ trinh sát, anh lần lượt trưởng thành qua nhiều cương vị như tiểu đội trưởng, trung đội trưởng pháo cao xạ rồi chính trị viên đại đội. Dù ở vị trí nào, anh cũng luôn là người gương mẫu, gan dạ, sẵn sàng đi đầu trong mọi nhiệm vụ.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Nguyễn Viết Xuân cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, góp phần làm nên chiến thắng vang dội của dân tộc. Nhưng hình ảnh khiến tên tuổi anh sống mãi trong lòng nhân dân lại là trận chiến ác liệt tại Cha Lo, Quảng Bình vào ngày 18/11/1964.

Hôm ấy, máy bay Mỹ liên tiếp dội bom xuống trận địa pháo cao xạ của đơn vị anh. Những chiếc F-100 lao đến giữa khói lửa chiến tranh, trút bom và tên lửa xuống đội hình chiến đấu của ta. Giữa thời khắc hiểm nguy nhất, khi địch tập trung đánh phá khẩu đội 3, Nguyễn Viết Xuân bất ngờ lao khỏi công sự, hiên ngang đứng cạnh trận địa pháo và dõng dạc hô lớn:

“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”

Tiếng hô ấy vang lên giữa bom đạn như mệnh lệnh chiến đấu thiêng liêng, tiếp thêm ý chí cho đồng đội giữ vững trận địa. Cũng từ đó, câu nói của anh đã trở thành khẩu hiệu nổi tiếng của lực lượng phòng không – không quân Việt Nam trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ.

Dù bị thương rất nặng sau những loạt bom dữ dội của địch, Nguyễn Viết Xuân vẫn không nghĩ đến bản thân mình. Anh yêu cầu y tá xử lý nhanh vết thương để tiếp tục theo dõi trận đánh, động viên chiến sĩ và chỉ huy đơn vị chiến đấu. Khi cảm nhận mình khó qua khỏi, anh vẫn bình tĩnh bàn giao công việc, chỉ định người thay thế chỉ huy, dặn dò công tác Đảng, công tác đoàn và chăm lo cho đồng đội bị thương.

Ngay cả trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, người chính trị viên trẻ tuổi ấy vẫn dành trọn tâm trí cho đơn vị và nhiệm vụ chiến đấu.

Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Năm 1967, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng tiếng hô “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” vẫn vang vọng như lời nhắc nhở về tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và lòng yêu nước của thế hệ cha anh đi trước. Đó không chỉ là khẩu lệnh nơi chiến trường năm xưa, mà còn là biểu tượng bất diệt của tinh thần Việt Nam trong cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng hô vang giữa lửa đạn | Câu chuyện thời hoa lửa