Cựu chiến binh

TIẾNG HÔ “VIỆT MINH MUÔN NĂM!” VANG DỘI NÚI RỪNG

Tiếng hô “Việt Minh muôn năm!” trong những ngày Tổng khởi nghĩa năm 1945 không chỉ là khẩu hiệu, mà là tiếng lòng, là lời thề sắt son của nhân dân vùng mỏ với cách mạng và độc lập dân tộc.

Hưng Yên10/01/2026Đoàn Đắc Phước (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt cuộc đời gần một thế kỷ của mình, cựu chiến binh Phạm Hồng Sơn đã nghe rất nhiều tiếng hô, tiếng gọi khác nhau. Nhưng với ông, không có âm thanh nào thiêng liêng và ám ảnh hơn tiếng hô “Việt Minh muôn năm!” vang dội núi rừng Uông Bí trong mùa thu năm 1945. Đó là tiếng hô của lịch sử, của lòng dân, của cả một dân tộc vùng lên thoát khỏi xiềng xích nô lệ.

Trước Cách mạng Tháng Tám, hai chữ “Việt Minh” với người dân vùng mỏ vừa quen vừa thiêng. Đó là niềm hy vọng thầm kín, được nhắc đến trong những cuộc họp bí mật, trong những lời thì thầm giữa đêm khuya. Thực dân Pháp, phát-xít Nhật và tay sai luôn tìm mọi cách đàn áp, khủng bố tinh thần, khiến người dân không dám công khai bày tỏ niềm tin của mình.

Phạm Hồng Sơn khi ấy còn rất trẻ, nhưng đã sớm được nghe cán bộ cách mạng giải thích rằng Việt Minh chính là tổ chức đại diện cho quyền lợi của nhân dân, là con đường duy nhất đưa đất nước thoát khỏi cảnh nô lệ. Từ đó, hai chữ “Việt Minh” trở thành ngọn lửa âm ỉ trong lòng ông và nhiều thanh niên khác.

Ngày lệnh Tổng khởi nghĩa được công bố, không khí Uông Bí như bừng cháy. Từ các thôn xóm, dòng người kéo về ngày một đông. Khi đại diện Mặt trận Việt Minh xuất hiện, đứng trước biển người và dõng dạc hô vang:
“Việt Minh muôn năm!”
chỉ trong khoảnh khắc, cả không gian như rung chuyển.

Ông Sơn nhớ rất rõ giây phút ấy. Hàng nghìn con người cùng hô vang một khẩu hiệu, tiếng hô dội vào núi rừng, vang xa như sấm. Đó không còn là tiếng hô của từng cá nhân, mà là tiếng nói chung của cả cộng đồng, của những con người đã chịu quá nhiều áp bức, đói khổ.

Tiếng hô ấy đi kèm với những khẩu hiệu tiếp nối:
“Đả đảo phát-xít!”
“Đả đảo thực dân!”
“Chính quyền về tay nhân dân!”

Mỗi câu hô vang lên như một nhát búa giáng mạnh vào bộ máy cai trị cũ. Nỗi sợ hãi từng đè nặng lên người dân bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là sự tự tin, là cảm giác mình đang đứng đúng phía của lịch sử.

Phạm Hồng Sơn kể rằng, trong tiếng hô vang dội ấy, ông nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt nhiều người. Có những cụ già run run giơ cao nắm tay, có những người phụ nữ vừa hô vừa khóc, có những thanh niên như ông hô đến khản cả cổ họng. Đó là tiếng hô của sự giải phóng, của niềm vui được làm chủ vận mệnh.

Sau này, khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến gian khổ, tiếng hô “Việt Minh muôn năm” vẫn vang lên trong ký ức ông Sơn như một lời nhắc nhở. Nó nhắc ông nhớ rằng mọi thắng lợi đều bắt nguồn từ lòng dân, từ sự đoàn kết và niềm tin sắt son với cách mạng.

Với ông, tiếng hô năm ấy không chỉ vang trong núi rừng Uông Bí, mà còn vang mãi trong trái tim người lính già suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn