Tiếng Hò Vượt Sông Trong Đêm Trăng Trảng Bàng
Bến đưa quân sông Vàm Cỏ Đông, đoạn qua Trảng Bàng.
Có những huyền thoại không được viết bằng súng đạn, mà được viết bằng những đôi vai trần gánh vác cả giang sơn. Đó là câu chuyện về đội nữ TNXP Trảng Bàng dưới sự dẫn dắt của chị Út Lan, những cô gái mười chín đôi mươi đã dành trọn thanh xuân của mình bên những dòng sông lửa Tây Ninh.
Nhiệm vụ của đội Út Lan là chèo thuyền đưa bộ đội vượt sông Vàm Cỏ Đông vào mỗi đêm để tiếp cận trận địa. Sông Vàm Cỏ đêm đêm rực sáng bởi pháo sáng của địch bắn lên từ các đồn bốt ven bờ. Máy bay địch lượn lờ chực chờ xả đạn xuống bất kỳ bóng đen nào di chuyển trên mặt nước. Nguy hiểm cận kề là thế, nhưng cứ hễ có lệnh là những chiếc xuồng ba lá của các cô gái lại lao ra giữa dòng.
Có những đêm mưa tầm tã, nước sông dâng cao và chảy xiết, các chiến sĩ trẻ lần đầu ra trận không khỏi bồn chồn, lo lắng. Hiểu được tâm lý đó, chị Út Lan đứng ở mũi xuồng, vừa ra sức chèo vừa cất lên giọng hò ngọt ngào, đậm chất Nam Bộ: "Hò ơ... Vàm Cỏ Đông nước trong lại mát... Đường ra mặt trận dẫu có gian nan... Ai ơi xin vững chí bền lòng...". Tiếng hò thanh thoát, trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh mịch, át đi cả tiếng động cơ máy bay tầm xa, như một liều thuốc trấn an tinh thần kỳ diệu.
Trong một chuyến đưa quân năm 1971, một quả pháo bất ngờ nổ gần làm lật xuồng. Chị Út Lan dù mệt lả sau nhiều giờ liền chèo chống nhưng đã lao mình xuống dòng nước xiết, lần lượt dìu ba chiến sĩ cùng ba khẩu súng nặng vào bờ an toàn. Khi tất cả đã lên bờ, chị chỉ kịp nở nụ cười hiền hậu rồi ngất lịm vì kiệt sức. Tiếng hò vượt sông của Út Lan và các cô gái TNXP Trảng Bàng năm ấy đã trở thành một phần ký ức không bao giờ phai mờ trong lòng những người lính năm xưa.



