TIẾNG HÔ XÉ GIK TRỜI: "NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"
Nếu có một câu lệnh nào nổi tiếng nhất của bộ đội phòng không Việt Nam, thì đó chính là câu nói của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân.
Ngày 18/11/1964, trong trận chiến bảo vệ miền Tây Quảng Bình, khẩu đội pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân bị 3 tốp máy bay Mỹ vây đánh. Ngay loạt đạn đầu, anh bị thương nặng, gãy nát đùi phải.
Anh nằm gục xuống nhưng không rời vị trí. Khi thấy đồng đội bối rối vì hỏa lực địch quá mạnh, Nguyễn Viết Xuân đã nén đau, yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân lủng lẳng, rồi vịn vào bệ pháo đứng dậy, chỉ tay lên bầu trời gào to: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
Tiếng hô ấy như một liều thuốc kích thích tinh thần cực mạnh. Cả trận địa hừng hực khí thế, lưới lửa phòng không bủa vây thiêu rụi máy bay Mỹ. Dù anh đã hy sinh sau đó, nhưng khẩu lệnh "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" đã được sơn lên nòng pháo của mọi đơn vị cao xạ, trở thành phương châm chiến đấu của cả một binh chủng.


