TIẾNG HÔ XUNG PHONG DƯỚI CHÂN ĐỒI VÀ LỜI HỨA VỚI QUÊ HƯƠNG HƯƠNG XUÂN
TIẾNG HÔ XUNG PHONG DƯỚI CHÂN ĐỒI VÀ LỜI HỨA VỚI QUÊ HƯƠNG HƯƠNG XUÂN
Tham gia cuộc thi "Chiến thời hoa lửa", tôi may mắn được nghe một bác cựu chiến binh ở quê nhà Hương Khê gạt nước mắt kể lại câu chuyện này trong một buổi lễ tri ân tại nghĩa trang liệt sĩ. Đó là khúc tráng ca về trận đánh cuối cùng của người Tiểu đội trưởng gan dạ Lê Hữu Ngữ thuộc Đại đoàn 304 vào chính ngày 17 tháng 1 năm 1954 lịch sử.
Thời điểm đó, cuộc kháng chiến chống Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, toàn bộ các đơn vị chủ lực của ta đang dồn dập tấn công trên khắp các mặt trận để chuẩn bị cho trận quyết chiến chiến lược Điện Biên Phủ. Tiểu đội của chú Lê Hữu Ngữ nhận lệnh phải đánh chiếm bằng được một lô cốt đầu cầu của địch đang cố thủ trên đồi cao để mở đường cho đại đội tiến lên. Địch từ trong công sự kiên cố điên cuồng nã đại liên. Hai đợt xung phong của ta đều bị chặn lại, vài đồng chí đã ngã xuống trước làn đạn dày đặc.
Là người chỉ huy tiểu đội, chú Ngữ hiểu rằng mỗi phút chần chừ là thêm bao xương máu của anh em ngã xuống. Chú quấn chặt chiếc băng gạc quanh vết thương ở tay phải vừa bị trúng mảnh đạn, ánh mắt rực lửa giận dữ. Chú quay sang bảo các chiến sĩ:
"Trận này không thắng, không có mặt mũi nào nhìn về quê hương Hương Xuân, nhìn bố mẹ, người thân đang ngày đêm chịu khổ nữa. Các đồng chí, nhìn khẩu súng của tôi, tôi lên trước, các đồng chí bám sườn lao lên!"
Nói rồi, chú Lê Hữu Ngữ ôm khẩu tiểu liên, lợi dụng từng gốc cây bị bom cày xới, thoăn thoắt bò lên áp sát góc chết của lô cốt địch. Giữa tiếng súng nổ đạn lạc đinh tai nhức óc, tiếng hô của chú vang lên lồng lộng, át cả tiếng bom: "Xung phong! Vì độc lập, tiến lên anh em ơi!". Chú rướn người, ném mạnh quả lựu đạn cuối cùng vào lỗ mai nha của địch. Lô cốt câm lặng. Nhưng chính lúc ấy, một loạt đạn súng trường từ hầm ngầm bên cạnh của địch đã bắn trúng ngực chú.
Chú Ngữ ngã xuống ngay trước cửa mở, tay vẫn ghì chặt báng súng hướng về phía trước. Tiểu đội nhìn thấy người anh cả hy sinh đã đồng loạt thét lên, lao như bão lốc tiêu diệt sạch bong cụm cứ điểm của giặc, cắm cao ngọn cờ chiến thắng đúng ngày 17/01/1954.
Câu chuyện về chú Lê Hữu Ngữ, người con của đất Hà Tĩnh, người lính quả cảm của Đại đoàn 304, đã khép lại cách đây hàng thập kỷ nhưng âm vang của nó thì còn mãi. Chú hy sinh vào tháng 1 năm 1954 — chỉ chưa đầy 4 tháng trước ngày chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu. Chú đã đi trọn vẹn những tháng ngày gian khổ nhất của cuộc kháng chiến, hiến dâng tuổi xuân ngay trước thềm bình minh của ngày khải hoàn.
Là người trẻ thế hệ hôm nay, lòng tôi tràn ngập sự tự hào và biết ơn vô hạn. Những dòng máu nóng như của liệt sĩ Lê Hữu Ngữ đã hòa vào lòng đất để đổi lấy từng thớ đất hòa bình cho chúng tôi bước đi. Tinh thần của chú, tiếng hô xung phong vang vọng núi rừng ngày 17/1 năm ấy sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay vững bước, sống có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc thân yêu.



