Cựu chiến binh

TIẾNG HUÝT GIÓ - NĐC

Hà Tĩnh11/04/2026Phan Trọng Hùng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

được giao nhiệm vụ canh gác ở lối vào làng vào ban đêm.

Chúng tôi không thể dùng đèn hay dấu hiệu rõ ràng, vì dễ bị phát hiện. Vì vậy, anh em thống nhất dùng tiếng huýt gió để báo hiệu.

Nếu huýt một tiếng ngắn, nghĩa là an toàn.
Còn nếu hai tiếng huýt liên tiếp, nghĩa là có địch, phải tránh ngay.

Một đêm, trời tối và yên tĩnh lạ thường.

Đang đứng gác, tôi bỗng nghe tiếng động nhẹ từ phía con đường mòn.

Nhìn kỹ, tôi thấy vài bóng người đang tiến lại – lính Pháp.

Không kịp suy nghĩ, tôi đưa tay lên miệng và huýt hai tiếng liên tiếp.

Âm thanh nhỏ thôi, nhưng đủ để người quen hiểu.

Một lúc sau, từ phía trong làng, tôi thấy một bóng người dừng lại rồi quay đầu – đó là cán bộ đang định đi ra ngoài.

Anh đã nhận được tín hiệu.

Lính Pháp tiến đến gần, nhưng không phát hiện gì.

Chúng chỉ đi qua rồi rời khỏi khu vực.

Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Sáng hôm sau, cán bộ gặp tôi và nói:
‘Hai tiếng huýt của cậu đêm qua… đã giữ được cả một con đường.’

Tôi chỉ cười.

Tiếng huýt gió ấy, ngày thường chỉ là trò vui của lũ trẻ.

Nhưng trong thời hoa lửa, nó lại trở thành tín hiệu cứu người.

Đến bây giờ, mỗi khi nghe ai đó huýt gió trong gió chiều, tôi lại nhớ về đêm hôm ấy…

Đêm mà hai âm thanh rất nhỏ… đã giữ được sự bình yên cho cả một làng quê.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn