TIẾNG HUÝT SÁO BÊN SUỐI
TIẾNG HUÝT SÁO BÊN SUỐI
Đơn vị anh Khương đóng quân gần một khe suối nhỏ giữa rừng già. Mỗi sáng sớm, anh thường đứng bên bờ suối huýt sáo rất khẽ.
Tiếng sáo đơn giản nhưng trong trẻo đến lạ.
Đồng đội bảo rằng chỉ cần nghe tiếng huýt sáo ấy là biết trời sắp sáng.
Anh Khương từng nói:
“Còn nghe tiếng chim, tiếng nước chảy thì còn thấy mình đang sống.”
Giữa chiến tranh khốc liệt, những âm thanh bình dị ấy khiến người lính thấy lòng nhẹ hơn.
Một lần, đơn vị phải vượt suối trong đêm để tránh máy bay.
Nước lũ dâng cao và chảy xiết.
Một chiến sĩ trẻ bị cuốn trượt khỏi hàng.
Không chút do dự, anh Khương lao xuống dòng nước lạnh buốt kéo đồng đội vào bờ.
Người lính trẻ thoát nạn.
Nhưng anh Khương bị dòng nước cuốn va mạnh vào đá.
Sáng hôm sau, cả khu rừng im lặng lạ thường.
Không còn tiếng huýt sáo quen thuộc bên bờ suối nữa.
Nhiều năm sau hòa bình, những người đồng đội cũ mỗi lần nghe tiếng chim hót buổi sớm lại nhớ tới anh — người đã mang chút bình yên hiếm hoi đến giữa thời hoa lửa.


