TIẾNG HUÝT SÁO GỌI ĐƯỜNG
TIẾNG HUÝT SÁO GỌI ĐƯỜNG
Con đường xuyên rừng quá tối khiến đội hình dễ bị lạc nhau giữa màn sương dày đặc.
Anh Vinh thường đi trước và huýt sáo khe khẽ để đồng đội bám theo hướng di chuyển.
Tiếng sáo vang vọng qua những tán cây nghe vừa xa vừa gần giữa rừng đêm.
Một chiến sĩ trẻ cười nói: “Nghe tiếng sáo là biết còn đúng đường.”
Anh Vinh quay lại giơ tay ra hiệu tiếp tục tiến lên.
Dép cao su lội bùn phát ra tiếng bì bõm nặng nề giữa con đường đất đỏ.
Ngoài xa, từng ánh pháo sáng bất ngờ lóe lên giữa bầu trời tối đen.
Đơn vị lập tức nằm ép xuống đất để tránh đợt oanh tạc sắp tới.
Anh Vinh quay lại kéo một chiến sĩ bị thương xuống mép suối trú ẩn an toàn.
Tiếng huýt sáo gọi đường năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



