Bài viết

Tiếng Huýt Sáo Trong Bóng Đêm

Khi Hải dẫm phải mìn vướng, Ba đã không bỏ chạy mà ở lại mưu trí gỡ mìn cứu bạn. Tình đồng chí ở đây là sự điềm tĩnh và sẻ chia hiểm nguy, là việc biến những nỗi sợ hãi thành niềm tin để cùng nhau trở về.

Lâm Đồng21/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, tổ trinh sát của HảiBa nhận nhiệm vụ đột nhập vào một kho xăng của địch. Giữa đêm đen như mực, họ luồn qua những lớp hàng rào kẽm gai sắc lạnh. Đột nhiên, Hải phát hiện chân mình vừa chạm vào một sợi dây mìn vướng. Chỉ cần anh nhấc chân lên, cả hai sẽ tan xác.

Hải ra hiệu cho Ba rút lui ngay lập tức để thực hiện tiếp nhiệm vụ. Nhưng Ba không đi. Anh bò lại gần, rút chiếc dao găm nhỏ ra rồi thì thầm:
  • "Mày định để tao về báo cáo một mình à? Đừng hòng. Cứ đứng yên như tượng cho tao."

Ba dùng đôi tay trần, tỉ mẩn gỡ từng lớp đất để lộ ra ngòi nổ. Trong lúc căng thẳng nhất, để trấn an Hải đang run lên vì đứng im quá lâu, Ba khẽ huýt sáo một điệu dân ca quen thuộc của quê hương họ. Tiếng huýt sáo nhỏ rí, chỉ đủ hai người nghe, nhưng nó khiến Hải bình tĩnh lạ kỳ.Sau gần nửa tiếng đồng hồ "đấu trí" với tử thần, Ba đã vô hiệu hóa được ngòi nổ. Ngay lúc đó, ánh đèn pha của lính tuần tra quét qua. Ba nhanh tay đẩy Hải vào một hố cá cá ngay cạnh đó, còn mình thì bị mảnh kẽm gai cào rách một đường dài trên lưng. Họ nằm bất động, tim đập thình thịch hòa cùng một nhịp.Về đến căn cứ an toàn, Hải ôm lấy Ba, giọng nghẹn lại:
  • "Nửa tiếng ấy, tao tưởng mày đã bỏ tao rồi."
    Ba cười, quệt vết máu sau lưng:

  • "Đồng chí với nhau, tao mà bỏ mày thì ai huýt sáo cho mày nghe mỗi tối?"

  • Hòa bình lập lại, mỗi khi gặp mặt, họ không cần nói nhiều, chỉ cần một người khẽ huýt sáo, người kia đã mỉm cười hiểu ý.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn