Cựu chiến binh

Tiếng Huýt Sáo Trong Sương

Lào Cai09/05/2026Hoàn Thị Tuyết (Đoàn Xã Bát Xát)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng hôm đó sương xuống dày đến mức đứng cách nhau vài mét đã không nhìn rõ mặt. Chúng tôi nhận lệnh tuần tra đoạn rừng thưa phía trước chốt — nơi những ngày gần đây liên tục xuất hiện dấu vết lạ.

Đội hình đi rất chậm. Mỗi bước chân đều nhẹ như sợ làm vỡ màn sương.

Anh Thắng đi đầu. Anh có thói quen huýt sáo rất khẽ mỗi khi căng thẳng. Không phải huýt thành bài, chỉ là những âm thanh ngắn, rời rạc như để nhắc chính mình rằng vẫn đang thở.

Tôi đi ngay sau lưng anh, nghe tiếng huýt sáo nhỏ đến mức tưởng như gió tạo ra.

Đột nhiên, anh dừng lại. Tay giơ lên ra hiệu đứng yên.

Tất cả lập tức crouch xuống, nín thở. Màn sương phía trước dày đặc như bức tường trắng.

Vài phút trôi qua nặng nề. Không ai cử động.

Rồi anh Thắng huýt sáo một tiếng rất ngắn.

Từ phía bên trái, trong sương, một tiếng huýt sáo khác vang lên — giống hệt, nhưng xa hơn.

Không ai cần nói. Tất cả đều hiểu: phía bên kia cũng đang ở rất gần.

Hai bên đứng yên trong sương, chỉ cách nhau một khoảng mà không ai nhìn thấy ai.

Khoảnh khắc ấy dài như vô tận.

Cuối cùng, trung đội trưởng ra hiệu rút lui lặng lẽ. Chúng tôi từng bước lùi lại, giữ im lặng tuyệt đối.

Khi về tới chốt, mọi người mới thở phào.

Anh Thắng ngồi xuống, lau mồ hôi trên trán, cười:
“May mà hôm nay tôi huýt sáo.”

Tôi hỏi:
“Nếu anh không huýt thì sao?”

Anh nhìn ra màn sương đang tan dần ngoài sườn núi:
“Chắc đã khác.”

Chiều hôm đó, trời trong hẳn. Sườn núi hiện ra rõ ràng như chưa từng có màn sương nào tồn tại.

Nhưng mỗi khi nhớ lại buổi sáng ấy, tôi vẫn nghe thấy tiếng huýt sáo vang lên trong sương — âm thanh mỏng manh đã giúp chúng tôi tránh được một cuộc chạm trán không cần thiết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn