Tiếng kèn báo động bên dòng Thạch Hãn
Mùa hè năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị, tiếng kèn báo động của một chiến sĩ trẻ đã giúp cả đơn vị kịp thời tránh khỏi trận tập kích bất ngờ của địch. Dù hy sinh ngay sau đó, anh đã để lại trong lòng đồng đội một ký ức không thể phai mờ về tinh thần dũng cảm và sự hy sinh cao cả trong thời hoa lửa.
Mỗi lần nhắc đến chiến trường Quảng Trị năm 1972, tôi lại nhớ đến người đồng đội thân thiết của mình là anh Phạm Văn Thành, quê ở Nam Định. Anh Thành hơn tôi hai tuổi, là chiến sĩ liên lạc của đơn vị. Anh có dáng người gầy, nước da ngăm đen, nhưng lúc nào cũng vui vẻ và luôn mang theo chiếc kèn đồng nhỏ dùng để báo động khi cần thiết.
Những ngày ấy, đơn vị chúng tôi đóng quân bên dòng sông Thạch Hãn. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm tranh thủ vận chuyển đạn dược và tiếp tế cho các chốt phía trước. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề nhưng anh em luôn động viên nhau vượt qua gian khổ.
Một đêm tháng Bảy, sau nhiều ngày chiến đấu liên tục, cả đơn vị tranh thủ nghỉ ngơi. Gần nửa đêm, anh Thành được giao nhiệm vụ trực gác. Trời tối đen như mực, tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng pháo vọng từ xa.
Bất ngờ, anh phát hiện những ánh đèn chớp bất thường từ phía bên kia cánh đồng. Nhận thấy dấu hiệu địch chuẩn bị tập kích, anh lập tức thổi chiếc kèn báo động. Tiếng kèn vang lên giữa màn đêm khiến cả đơn vị bừng tỉnh, nhanh chóng xuống hầm trú ẩn và vào vị trí chiến đấu.
Chỉ ít phút sau, pháo địch dội xuống như mưa. Nhờ được báo động kịp thời, đơn vị tránh được tổn thất lớn và giữ vững trận địa. Nhưng khi trận pháo vừa ngớt, chúng tôi không thấy anh Thành trở về vị trí tập kết.
Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy anh nằm bên gốc cây gạo cạnh vọng gác. Mảnh pháo đã cướp đi sinh mạng của anh ngay sau khi tiếng kèn báo động cuối cùng cất lên. Trong túi áo ngực của anh vẫn còn lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ cùng vài dòng viết dở:
"Mẹ đừng lo cho con. Ở đây đồng đội thương nhau như anh em ruột. Ngày hòa bình, con sẽ về phụ mẹ trồng lại vườn cau trước ngõ..."
Ngày tiễn đưa anh, không ai cầm được nước mắt. Chúng tôi lặng lẽ đặt chiếc kèn đồng lên ba lô của anh như một lời tri ân dành cho người đồng đội đã dùng chính sinh mạng mình để bảo vệ đồng chí, đồng đội.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, mỗi lần trở lại Quảng Trị, đứng bên dòng Thạch Hãn hiền hòa, tôi vẫn như nghe vang vọng đâu đây tiếng kèn báo động năm nào. Tiếng kèn ấy đã trở thành ký ức thiêng liêng của một thời hoa lửa, nhắc nhở thế hệ hôm nay về sự hy sinh thầm lặng của những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



