TIẾNG KÈN BUỔI SÁNG
Có những âm thanh đi theo con người suốt cuộc đời.
Với cựu chiến binh Lê Viết Ba, đó là tiếng kèn báo thức mỗi sáng trong doanh trại Lữ đoàn 144.
Bác kể:
“Ngày nào cũng vậy, khi tiếng kèn vang lên là toàn đơn vị bật dậy ngay lập tức.”
Những ngày đầu nhập ngũ, bác chưa quen nếp sống quân đội.
Nhiều lần đang ngủ ngon phải vội vàng thức dậy.
Nhưng rồi theo thời gian, mọi thứ trở thành thói quen.
Tiếng kèn buổi sáng mở đầu cho một ngày mới.
Sau đó là tập thể dục.
Điểm danh.
Ăn sáng.
Huấn luyện và thực hiện nhiệm vụ.
Mọi hoạt động đều diễn ra đúng giờ.
Chính môi trường ấy đã rèn luyện cho những người lính tác phong nghiêm túc và tinh thần kỷ luật.
Bác tâm sự:
“Những điều học được trong quân đội giúp ích cho tôi rất nhiều sau này.”
Ngày xuất ngũ trở về quê hương, bác vẫn giữ thói quen thức dậy sớm.
Cho đến tận bây giờ.
Mỗi sáng khi mặt trời vừa lên, bác lại nhớ tới sân doanh trại năm nào.
Nhớ những hàng quân thẳng tắp.
Nhớ những người đồng đội trẻ tuổi.
Nhớ tiếng kèn vang vọng trong làn sương sớm của Hà Nội.
Đó là âm thanh của tuổi trẻ, của trách nhiệm và của những năm tháng đẹp nhất đời người.



