Tiếng Kèn Giữa Đêm Rừng
Ông Lại Thành Tấn, sinh năm 1959, là người thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Những năm biên giới Tây Nam căng thẳng, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một đơn vị đóng quân gần vùng rừng giáp biên. Khác với nhiều đồng đội làm công tác vận chuyển hay hậu cần, ông Lại Thành Tấn được giao nhiệm vụ phụ trách kèn hiệu và báo động trong đơn vị. Công việc nghe qua tưởng đơn giản, nhưng trong điều kiện chiến tranh khi phương tiện liên lạc còn hạn chế, những hồi kèn báo hiệu có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc truyền lệnh tập hợp, cảnh giới và hỗ trợ điều phối hoạt động của đơn vị. Ban ngày ông hỗ trợ sinh hoạt chung, tối đến lại thay phiên trực gác cùng đồng đội. Chiếc kèn đồng cũ luôn được ông giữ gìn cẩn thận như một phần trách nhiệm của mình giữa những năm tháng đầy biến động. Một tình tiết mà nhiều đồng đội còn nhớ mãi xảy ra vào cuối năm 1981. Đêm hôm ấy, đơn vị vừa hoàn thành một đợt di chuyển dài qua khu rừng thưa thì bất ngờ thời tiết chuyển xấu. Gió mạnh làm nhiều lán trại tạm bị nghiêng đổ, trong khi một nhóm chiến sĩ đi lấy nước vẫn chưa quay về. Giữa lúc mọi người đang lo lắng vì trời tối dần và khu vực rừng lúc ấy rất khó xác định phương hướng, hệ thống đèn tín hiệu của đơn vị bất ngờ tắt hẳn do mưa lớn làm ướt nguồn điện. Không còn ánh sáng để nhận biết vị trí đóng quân, nguy cơ nhóm đồng đội đi lấy nước bị lạc trong rừng ngày càng lớn. Trong tình huống khẩn cấp ấy, ông Lại Thành Tấn lập tức cầm chiếc kèn hiệu chạy lên gò đất cao gần khu trại. Giữa mưa gió và màn đêm dày đặc, ông liên tục thổi những hồi kèn theo ám hiệu quen thuộc của đơn vị để dẫn đường cho đồng đội tìm lối quay về. Tiếng kèn vang vọng giữa rừng đêm lúc gần, lúc xa theo từng cơn gió mạnh. Suốt hơn một giờ đồng hồ, ông vẫn đứng giữa mưa lạnh, đôi tay lạnh cóng nhưng không ngừng phát tín hiệu. Cuối cùng, nhóm chiến sĩ bị lạc đã nghe được tiếng kèn và lần theo hướng âm thanh để trở về an toàn trong niềm vui vỡ òa của cả đơn vị. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Đêm đó nếu không có tiếng kèn của anh Tấn thì anh em rất khó tìm được đường về giữa rừng tối”. Nhắc lại ký ức năm xưa, ông Lại Thành Tấn chỉ cười hiền: “Hồi ấy chỉ nghĩ làm sao để anh em nghe được tín hiệu mà trở về an toàn”. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tiếng kèn giữa đêm rừng năm ấy vẫn còn đọng lại trong ký ức của nhiều người từng sống qua thời hoa lửa. Không phải chiến công lớn lao nơi trận tuyến, câu chuyện của ông Lại Thành Tấn lại khiến người ta nhớ bởi sự bình tĩnh, tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội sâu sắc trong hoàn cảnh gian nan. Đó cũng là vẻ đẹp rất riêng của những con người âm thầm góp sức bảo vệ Tổ quốc — những người không cần đứng giữa ánh hào quang, nhưng vẫn trở thành ngọn lửa ấm áp trong ký ức của đồng đội một thời.



