Tiếng kèn giữa đêm Trường Sơn
Giữa những tháng ngày bom đạn khốc liệt trên tuyến đường Trường Sơn, tiếng kèn harmonica của một người lính trẻ đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị. Một đêm hành quân đặc biệt đã để lại trong ký ức của ông Trần Quang Hậu bài học sâu sắc về tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.
Năm 1972, ông Trần Quang Hậu cùng đơn vị thông tin đóng quân tại một cánh rừng thuộc phía Tây Quảng Bình. Công việc của các chiến sĩ là bảo đảm đường dây liên lạc luôn thông suốt, bất kể ngày đêm, mưa nắng hay bom đạn.
Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ Phạm Văn Lâm, quê ở Thái Bình. Lâm rất yêu âm nhạc và luôn mang theo bên mình một chiếc kèn harmonica nhỏ. Mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ hoặc vào những đêm yên tiếng bom, anh lại thổi những giai điệu quen thuộc để anh em vơi đi nỗi nhớ nhà.
Một đêm tháng Tám năm ấy, máy bay địch đánh phá dữ dội khu vực đơn vị đóng quân. Đường dây liên lạc bị đứt ở nhiều nơi. Cả đơn vị lập tức lên đường sửa chữa trong mưa bom. Sau nhiều giờ làm việc căng thẳng, ai nấy đều mệt mỏi, đói lả và chỉ mong trời sáng.
Khi mọi người đang ngồi nghỉ dưới một hầm trú ẩn dã chiến, bất ngờ tiếng kèn harmonica của Lâm vang lên khe khẽ. Giai điệu bài “Câu hò bên bến Hiền Lương” ngân nga giữa màn đêm tĩnh mịch. Tiếng kèn giản dị ấy khiến cả đơn vị như quên đi mệt nhọc. Có người lặng im nhớ về gia đình, có người khẽ hát theo, ánh mắt ai cũng ánh lên niềm tin.
Ông Hậu nhớ lại:
“Lúc ấy, chúng tôi không ai nói với ai câu nào, chỉ ngồi lắng nghe tiếng kèn. Giữa bom đạn, âm thanh ấy như nhắc rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình và ngày hòa bình nhất định sẽ đến.”
Rạng sáng hôm sau, đường dây liên lạc được khôi phục hoàn toàn. Đơn vị tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Chiếc kèn harmonica của anh Lâm vẫn theo anh qua nhiều chặng đường chiến đấu.
Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi lần gặp lại đồng đội, ông Trần Quang Hậu vẫn nhắc đến đêm mưa năm ấy với niềm xúc động:
“Chiến tranh đã đi qua, nhưng tiếng kèn giữa đêm Trường Sơn vẫn còn vang trong ký ức tôi. Nó không chỉ là âm nhạc, mà còn là niềm tin, là tình đồng chí, đồng đội của một thời hoa lửa không thể nào quên.”



