Bài viết

Tiếng kèn giữa đêm Trường Sơn

Giữa những đêm Trường Sơn chìm trong khói lửa, tiếng kèn harmonica của một người lính trẻ đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị. Âm thanh giản dị ấy giúp đồng đội vơi đi nỗi nhớ nhà, tiếp thêm ý chí vượt qua những ngày tháng gian khổ của chiến tranh.

Phú Thọ17/07/2026Trần Thị Kim Ánh (Mầm non Lệ Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ năm 1968. Hành trang mang theo chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và chiếc kèn harmonica mà cha tôi tặng trước ngày lên đường. Cha dặn: 'Khi nào nhớ nhà, con hãy thổi vài bản nhạc. Tiếng kèn sẽ giúp con vững lòng.' Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là món quà kỷ niệm. Nhưng rồi giữa núi rừng Trường Sơn, chiếc kèn ấy trở thành người bạn thân thiết của cả đơn vị. Sau mỗi ngày mở đường, san lấp hố bom hay hộ tống đoàn xe, chúng tôi quây quần bên bếp lửa. Tôi thường lấy chiếc kèn ra thổi những giai điệu quen thuộc như Làng tôi, Qua miền Tây Bắc hay những bài dân ca mà ai cũng thuộc. Có người nhắm mắt lặng nghe, có người khe khẽ hát theo. Trong giây phút ấy, chúng tôi như được trở về quê hương, thấy cánh đồng lúa, mái nhà tranh và bóng dáng người mẹ đang chờ con. Một đêm năm 1972, sau trận bom dữ dội, đơn vị mất đi ba đồng đội. Không ai nói với ai lời nào. Không khí nặng trĩu. Tôi lặng lẽ cầm chiếc kèn lên. Bản nhạc cất lên chậm rãi giữa núi rừng tĩnh lặng. Tiếng kèn không lớn, nhưng đủ để mọi người ngồi lại bên nhau. Một người đồng đội khẽ nói: 'Chúng ta phải sống tiếp... để thay cả phần của các anh.' Câu nói ấy khiến ai cũng nghẹn ngào. Đêm đó, không ai khóc thành tiếng, nhưng tất cả đều hiểu rằng chúng tôi phải tiếp tục con đường còn dang dở. Ngày đất nước thống nhất, tôi mang chiếc kèn trở về quê. Nó đã cũ, nhiều chỗ trầy xước, nhưng vẫn còn phát ra những âm thanh trong trẻo như năm nào. Bây giờ, mỗi dịp gặp mặt cựu chiến binh, tôi vẫn mang theo chiếc kèn ấy. Mỗi khi tiếng kèn vang lên, những người lính năm xưa lại lặng người nhớ về đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi Trường Sơn. Tôi luôn nói với con cháu: 'Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những giai điệu của tình đồng chí, của lòng yêu nước và khát vọng hòa bình sẽ còn mãi. Tiếng kèn năm ấy không chỉ xua tan nỗi nhớ nhà, mà còn thắp lên niềm tin để chúng tôi bước tiếp giữa những năm tháng thời hoa lửa.' Đối với tôi, chiếc kèn harmonica không đơn thuần là một nhạc cụ. Nó là chứng nhân của một thời tuổi trẻ đầy gian khó, là ký ức thiêng liêng về những con người đã sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn