Tiếng kèn giữa mùa bom
Những năm tháng “hoa lửa”, khi chiến tranh lan rộng khắp miền Bắc, làng ven biển Hải An ngày nào cũng vang tiếng máy bay và bom đạn. Ở đó có Tuấn – một cậu bé mười ba tuổi, con của một người dân quân canh gác bờ biển. Cha Tuấn được giao nhiệm vụ trực gác, phát hiện máy bay địch để báo động cho cả làng. Nhưng một đêm mưa lớn, cha em bị ốm nặng, không thể ra chòi canh. Trước tình hình khẩn cấp, Tuấn xin thay cha làm nhiệm vụ. Ban đầu, mọi người còn do dự vì Tuấn còn nhỏ. Nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của em, bác trưởng thôn gật đầu:
– Được, nhưng phải thật cẩn thận! Tuấn ôm chiếc kèn báo động – vật quen thuộc mà em từng thấy cha sử dụng – rồi leo lên chòi canh giữa gió mưa. Đêm ấy tối đen, sóng biển đập ầm ầm, gió rít từng cơn lạnh buốt. Nửa đêm, từ phía xa, Tuấn nghe thấy tiếng ù ù quen thuộc. Em nheo mắt nhìn lên bầu trời, cố xuyên qua màn mưa. Một chấm sáng nhỏ dần hiện ra… rồi thêm nhiều chấm sáng khác. Máy bay địch! Tim Tuấn đập mạnh, tay run lên. Nhưng chỉ trong giây lát, em nhớ đến lời cha: “Phát hiện sớm một phút, cả làng sẽ an toàn hơn một phút.” Không chần chừ, Tuấn đưa chiếc kèn lên môi, thổi thật mạnh. Tiếng kèn vang lên, xé toạc màn đêm, lan khắp làng. Ngay lập tức, ánh đèn tắt phụt, mọi người nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu trút xuống. Đất rung chuyển, ánh lửa bùng lên sáng rực cả một vùng. Tuấn vẫn bám chặt chòi canh, tiếp tục quan sát và thổi kèn cảnh báo. Khi trận bom kết thúc, cả làng dần bước ra khỏi hầm. Nhờ báo động kịp thời, không có ai bị thương. Mọi người ngước nhìn chòi canh, nơi Tuấn vẫn đang đứng, áo quần ướt sũng nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Sáng hôm sau, cha Tuấn nghe chuyện, xúc động ôm chầm lấy con:
– Con đã làm tốt hơn cả cha. Tuấn mỉm cười, nhìn ra biển xa – nơi ánh nắng sớm đang lên, xua tan những tàn tích của đêm lửa. Trong thời hoa lửa ấy, không chỉ những người lính ngoài mặt trận mà cả những đứa trẻ như Tuấn cũng trở thành “người gác lửa”, góp phần giữ bình yên cho quê hương bằng lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.



