Bài viết

Tiếng kèn giữa ngã ba Đồng Lộc

An Giang04/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến. Bối cảnh lấy cảm hứng từ khu vực Ngã ba Đồng Lộc, không phản ánh một sự kiện hay nhân vật có thật.

Chiều muộn, những đám mây đen kéo đến phủ kín bầu trời. Con đường xuyên qua ngã ba lại rung chuyển bởi từng đợt bom. Đất đá tung lên mù mịt, những hố bom chồng lên hố bom cũ.

Đại đội thanh niên xung phong vừa san lấp xong một đoạn đường thì còi báo động vang lên.

Tất cả nhanh chóng tản vào hầm trú ẩn.

Chỉ riêng Hoàng – chàng trai hai mươi tuổi quê ở vùng trung du – vẫn ôm chiếc kèn đồng chạy về phía bãi tập kết.

Chiếc kèn ấy là kỷ vật của cha anh, một người từng tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp. Trước ngày nhập ngũ, cha đưa chiếc kèn cho con và nói:

– Khi nào tiếng kèn còn vang lên, đồng đội sẽ còn biết đường tiến về phía trước.

Hoàng không phải là người chỉ huy.

Nhưng mỗi khi đơn vị hoàn thành việc thông đường hoặc cần tập hợp khẩn cấp, tiếng kèn của anh luôn là tín hiệu quen thuộc.

Đêm ấy, sau nhiều giờ oanh tạc, tuyến đường bị cắt đứt hoàn toàn. Tin báo cho biết một đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ đến trong vòng một giờ nữa.

Nếu không thông đường, toàn bộ đoàn xe buộc phải quay lại.

Đó sẽ là tổn thất rất lớn.

Không ai chần chừ.

Các đội thanh niên xung phong lao vào san lấp hố bom dưới ánh đèn bão được che kín.

Đất đá nặng trĩu vì mưa.

Mỗi nhát cuốc đều tóe lửa khi chạm phải đá.

Gần nửa đêm, khói bụi dày đặc khiến các tổ làm việc không còn nhìn thấy nhau.

Người chỉ huy lo ngại mọi người sẽ làm lệch hướng, ảnh hưởng đến tiến độ.

Đúng lúc ấy, giữa màn đêm vang lên tiếng kèn của Hoàng.

Âm thanh không quá lớn, nhưng đủ để các tổ xác định vị trí của nhau.

Tiếng kèn cất lên từng hồi ngắn, rồi dài, theo đúng tín hiệu đã được quy ước.

Nhờ đó, các tổ nhanh chóng nối được đoạn đường bị chia cắt.

Khi đoàn xe đầu tiên xuất hiện, Hoàng đứng bên vệ đường, thổi một hồi kèn dài báo hiệu tuyến đường đã an toàn.

Từng chiếc xe nối đuôi nhau vượt qua.

Các bác tài đưa tay chào.

Có người còn hô lớn:

– Cảm ơn các đồng chí!

Hoàng chỉ mỉm cười.

Anh lại cầm cuốc, tiếp tục san lấp những hố bom mới.

Nhiều năm sau ngày hòa bình, Hoàng trở về quê.

Chiếc kèn đồng năm xưa đã xỉn màu theo thời gian.

Mỗi dịp trường làng tổ chức nói chuyện truyền thống, anh lại mang chiếc kèn đến.

Lũ trẻ tò mò hỏi:

– Chú ơi, ngày đó chú thổi hay lắm phải không?

Hoàng cười hiền:

– Không phải chú thổi hay.

– Vậy vì sao mọi người đều nhớ tiếng kèn?

Hoàng nhìn xa xăm rồi đáp:

– Vì khi ấy, tiếng kèn không phải của riêng chú. Đó là tiếng gọi của trách nhiệm, của niềm tin và của khát vọng được nhìn thấy đất nước thanh bình.

Nói rồi, anh đưa chiếc kèn lên môi.

Một hồi kèn trầm ấm vang lên giữa sân trường.

Lũ trẻ đứng lặng.

Âm thanh ấy không còn là tín hiệu của chiến tranh.

Nó trở thành lời nhắc nhở về một thế hệ đã dành cả tuổi thanh xuân để giữ cho con đường của Tổ quốc luôn thông suốt.

Thông điệp: Có những âm thanh không bao giờ cũ. Đó là tiếng gọi của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết và trách nhiệm. Khi mỗi người biết sống vì tập thể, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng kèn giữa ngã ba Đồng Lộc | Câu chuyện thời hoa lửa